Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Gió thu hiu hắt thổi, Kỷ Liên Nhất khoác chiếc áo măng tô màu nâu nhạt thong thả bước đến từ đằng xa tựa như một chiếc lá khô nhẹ vương theo gió, toát lên vẻ dịu dàng, bình lặng đến mức không vướng bận bụi trần. Anh vừa bước chân vào tòa nhà số 2, bên tai đã truyền đến tiếng chó sủa "gâu gâu". Chú chó Rottweiler dù đang bị chủ nhân níu chặt bằng dây xích, nhưng vừa nhìn thấy anh đã lanh chanh chạy ngay tới. Kỷ Liên Nhất mỉm cười ngồi xổm xuống, vươn tay xoa xoa đầu nó: "Hôm nay về sớm nhỉ." Anh vừa nhẹ nhàng nắn vành tai chú chó, vừa ngước nhìn cô chủ của nó. Vì sống cùng một tòa chung cư nên hai người thường xuyên chạm mặt, lâu ngày cũng coi như quen biết. Cô chủ lườm bộ dạng tận hưởng của cún cưng nhà mình, thầm mắng trong lòng đúng là cái đồ vô dụng. "Nghe nói lát nữa trời mưa nên tôi về sớm một chút." Kỷ Liên Nhất xoa xoa lớp thịt mỡ trên má chú chó khiến nó sung sướng đến mức thè cả lưỡi ra ngoài, rồi ánh mắt anh dừng lại trên sợi dây dắt quấn quanh cổ nó. Đó là một sợi dây thừng rất thô, bện từ hai dải màu đen và đỏ. Anh vuốt dọc theo sợi dây: "Đổi dây mới rồi sao." Cô chủ giật nhẹ một cái, lực kéo khiến đầu chú chó ngửa về phía sau. Đằng sau tròng kính, đôi mắt màu hổ phách của Kỷ Liên Nhất khẽ nheo lại. Cô gái chép miệng đầy bất lực: "Ừm, sợi này chắc chắn hơn. Sợi trước đó bị nó cắn đứt mất rồi." Kỷ Liên Nhất rời tay khỏi sợi dây: "Đúng là đồ quỷ sứ nghịch ngợm." —— Trong thang máy, anh mở đoạn tin nhắn thoại Hạ Húc vừa gửi tới: "Anh ơi, khi nào anh mới về đến nhà…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...