Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất nghiêng đầu tựa vào vai Tề Hựu Lễ. Chóp mũi anh áp sát vòm cổ cậu, dọc đường đi không ngừng len lén ngửi mùi hương toát ra từ Cún con, cố gắng đè nén xúc động muốn cắn phập xuống một lần nữa. Đôi mắt khép hờ khẽ mở ra. Theo từng nhịp bước chân đung đưa, ánh nhìn của anh rơi xuống vết cắn sau gáy Tề Hựu Lễ. Dù mới qua hai ngày nhưng xem ra vết thương đã lành lặn đi không ít. Đầu lưỡi anh khẽ lướt qua kẽ răng. Thật chẳng dễ chịu chút nào. Tề Hựu Lễ thì có cảm giác như mình đang vác một con lợn chết, mà lại còn là một con lợn cứng đơ cứng còng nữa chứ. Cái gã này sao mà nặng thế không biết! Hì hục mãi mới kéo được người vào thang máy. Cánh tay trái vô địch của cậu đã ngứa ngáy không chịu nổi rồi, chỉ chực giơ lên táng cho con lợn chết này một bạt tai. Đúng khoảnh khắc vung tay lên định giáng xuống, cánh cửa thang máy đang khép lại bỗng mở toang ra. Một gã đàn ông đứng bên ngoài nhìn chằm chằm vào trong. Bàn tay đang định tát người của Tề Hựu Lễ lập tức bẻ lái cái vèo, chuyển sang dịu dàng đỡ lấy đầu Kỷ Liên Nhất một cách vô cùng tự nhiên. Thật ra cậu cũng muốn làm thế này lâu rồi. Phải đẩy cái miệng của tên khốn này ra khỏi cổ cậu ngay lập tức, báo hại nửa bên người cậu từ cổ, đầu cho đến vai tê rần rần nãy giờ. Mặt Kỷ Liên Nhất bị cậu đẩy xoay ra ngoài. Gã đàn ông đứng ngoài cửa vừa liếc mắt đã nhận ra anh chính là cái thằng cha thần kinh chạm trán hồi sáng đây mà. Gã hơi khựng lại một nhịp rồi mới rụt rè bước vào thang máy, quay lưng lại với hai người bọn họ và…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...