Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tề Hựu Lễ rốt cuộc cũng hết phách lối. Dựa vào cái gì mà cậu phải ngậm thứ này! Cậu có phải là Hạ Húc đâu! Đôi con ngươi đen láy run lên bần bật nhìn Kỷ Liên Nhất. Người đàn ông trước mặt đang bình thản nắm lấy con cu đã cương cứng của mình tiến tới, chắc chắn lão chỉ đang dọa nạt cậu thôi đúng không? Chẳng phải lão yêu Hạ Húc đến mức bị cắm sừng vẫn sẵn sàng tha thứ sao! Làm sao lão dám lén lút sau lưng Hạ Húc làm ra cái trò mèo mả gà đồng này được! Chắc chắn là lão chỉ đang dọa cậu thôi. Thôi được rồi, cậu sợ rồi được chưa... Khớp hàm bị tháo rời khiến cậu không thể thốt nên lời, chỉ có thể ú ớ phát ra những âm thanh khò khè đầy sốt sắng: Ông chú à, chú là ông chú ruột của tôi ơi! Tôi sai rồi! Tha cho tôi đi! Tất nhiên là Kỷ Liên Nhất chẳng hiểu cậu đang ú ớ cái gì. Dương vật đã sẵn sàng, anh cứ thế nắm lấy nó tiến về phía Tề Hựu Lễ. Thứ duy nhất trên cơ thể Tề Hựu Lễ còn cử động được là cái đầu. Cậu ra sức ngửa ra sau, nếu không phải trên mặt cậu chả có tí mỡ nào thì khéo cằm nọng đã bị ép lòi ra rồi. Trơ mắt nhìn Kỷ Liên Nhất không hề có ý định dừng tay, con cặc gân guốc kia sắp sửa chọc thẳng vào mặt cậu đến nơi. Tiếng ô ô sốt sắng của cậu chuyển thành tiếng gầm gừ phẫn nộ. Thế này thì ép người quá đáng rồi! Cậu trừng mắt nhìn Kỷ Liên Nhất đến mức khóe mắt nứt toác. Đôi mắt vốn luôn mang vẻ chán chường u ám nay bị ngọn lửa giận dữ thiêu đốt đến đỏ rực, khiến cậu thoạt nhìn lại càng thêm phần sống động, rực rỡ. Thế là Kỷ Liên Nhất không khách khí mà cọ thẳng cặc lên…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...