Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Sáu rưỡi sáng, Kỷ Liên Nhất vừa mở ứng dụng lên đã thấy chấm đỏ nhỏ xíu xuất hiện ở phía đối diện cổng khu chung cư nhà mình. Tối qua vừa mới bị hành cho một trận tơi bời, thế mà sáng bảnh mắt ra đã mò đến đây chầu chực rồi, đúng là một chú Cún con tràn trề sức sống. Anh bước ra từ phòng tắm, ngả lưng lại xuống giường. Nhưng lần này anh không vòng tay ôm Hạ Húc vào lòng như mọi khi nữa. Hôm nay anh không có tiết dạy nên cứ thế đánh một giấc đến gần 9 giờ mới tỉnh. Chấm đỏ nhỏ vẫn kiên trì bám trụ ở vị trí cũ. Xem ra hôm nay cậu ta hạ quyết tâm không phục kích được anh thì không bỏ về. Kỷ Liên Nhất đánh răng rửa mặt xong xuôi bèn đánh thức Hạ Húc: "Chúng ta ra ngoài đi dạo chút đi." Vừa nghe thấy đi chơi, Hạ Húc tỉnh ngủ ngay lập tức, chẳng buồn nướng thêm phút nào mà lồm cồm bò dậy lao thẳng vào nhà vệ sinh. Kỷ Liên Nhất sửa soạn xong thì dặn dò: "Anh xuống siêu thị mua bao thuốc trước nhé. Lát nữa em ra ngoài nhớ nhìn đường, đến cổng chính khu chung cư tìm anh." Hạ Húc vừa lau mặt vừa đáp: "Em biết rồi~" Tề Hựu Lễ ngồi xổm ở tiệm bánh bao, liếc mắt cái là nhận ra xe của Kỷ Liên Nhất ngay. Chiếc xe tấp vào lề đường, ngay sau đó, Kỷ Liên Nhất mở cửa xe bước xuống, đi thẳng về phía siêu thị. Vừa nhìn thấy anh, nhịp thở của Tề Hựu Lễ như bị ấn nút tạm dừng. Tề Hựu Lễ cậu đây tuyệt đối không phải cái loại dốt nát ngã một lần mà đéo biết khôn ra! Rút kinh nghiệm từ mấy lần thất bại thảm hại trước, cậu đúc kết ra một bài học xương máu —— Cậu hành động quá bốc đồng. Cậu phải giữ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...