Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Rõ ràng là một bàn tay mang đến cảm giác ấm áp và an toàn đến thế, nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt Kỷ Liên Nhất, Tề Hựu Lễ lại có cảm giác như bị rắn độc quấn lấy. Não bộ còn chưa kịp đưa ra chỉ thị thì tay đã vung lên hất văng tay anh ra. Động tác không lớn nên cũng chẳng gây sự chú ý cho những người xung quanh. Cậu lườm Kỷ Liên Nhất một cái mang tính cảnh cáo, rồi quay lưng tiếp tục rôm rả với đám người bàn bên. Kỷ Liên Nhất hoàn toàn dửng dưng. Anh xoa xoa những ngón tay vừa chạm vào Cún con, dường như vẫn còn vương lại chút nhiệt độ nóng hổi từ làn da đối phương. Cả đôi mắt ươn ướt sương mù kia nữa, có cảm giác chỉ cần ức hiếp thêm một chút thôi là những giọt nước mắt ấy sẽ rơi xuống ngay. Thẩm Ngạo Minh lên tiếng giục: "Liên Nhất à, cậu mà không nhanh tay lên là Sanh Cẩm nẫng tay trên đấy nhé." Kỷ Liên Nhất mỉm cười điềm nhiên: "Không vội." Cố Sanh Cẩm đánh một cơ ăn điểm liên tiếp, đẩy Kỷ Liên Nhất vào thế làm khán giả. Anh dời mắt nhìn sang nhóm người bàn bên cạnh. Cún con đang nằm rạp trên bàn bida, vì vóc dáng cao lớn nên hai chân phải dang rộng ra mới trụ vững. Tư thế ấy vô tình khiến võng lưng cậu võng xuống tạo thành một đường cong câu hồn đoạt phách, đồng thời tôn lên bờ mông cong vô cùng căng mẩy. Tư thế tuy đẹp mắt nhưng lực đẩy gậy hơi yếu, quả bi chỉ lăn vòng quanh miệng lỗ chứ không rớt xuống. Lúc đứng thẳng dậy, cơ thể Cún con hơi lảo đảo. Khuôn mặt nhăn nhó vì khó chịu vẫn cố nặn ra nụ cười để đáp lại những lời trêu đọc của mọi người. Bên này cuối cùng cũng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...