Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tề Hựu Lễ bị tiếng chuông báo thức gọi dậy trong trạng thái ngái ngủ, cậu lồm cồm bò dậy làm vệ sinh cá nhân rồi úp tạm gói mì tôm. So với hôm qua thì trạng thái hôm nay đã khá hơn nhiều, chỉ còn hơi nghẹt mũi thôi. Cậu đổ một bát hạt cho chú chó con, nhóc tì lập tức vùi đầu vào bát ăn nhóp nhép. Cậu ngồi xuống bên bàn trà, một tay gắp mì, tay kia lướt điện thoại. Nhìn vào lịch sử giao dịch trên WeChat Pay, cậu hoang mang tự hỏi sao hôm qua mình lại tiêu nhiều tiền thế này? Cậu có làm gì đâu cơ chứ... Á đù! Không lẽ bị trừ tiền trộm! Cậu vội bỏ đũa xuống, bấm vào xem chi tiết giao dịch. Tại sao cậu lại chuyển cho ông chú tận bốn trăm tệ? Cậu lập tức mở khung chat với Kỷ Liên Nhất. Lịch sử chuyển tiền hiện lên rành rành trên màn hình với dòng trạng thái đối phương đã nhận. Cậu ngẫm nghĩ một lát mới sực nhớ ra, tối qua lúc về cậu định trả lại lão bốn mươi tệ... Thế quái nào cậu lại gõ thừa một số 0! Đúng là tạo nghiệp mà... Nhưng cho dù cậu có bấm nhầm đi chăng nữa thì lão ta thừa biết cậu chỉ định trả lại bốn mươi tệ, sao lão có thể mặt dày mà ấn nhận cơ chứ! Đúng là đồ già mặt dầy! Cún con xù lông. Cậu không thể nhịn nổi dù chỉ một giây, lập tức gửi ngay một tin nhắn thoại sang. Chiếc điện thoại đặt trên cây đàn piano khẽ rung lên, cắt ngang tiếng đàn trong trẻo như suối chảy. Kỷ Liên Nhất dừng tay đàn, cầm điện thoại lên bấm nghe đoạn tin nhắn thoại: "Anh thu của tôi bốn trăm tệ làm cái quái gì vậy! Anh thiếu tiền đến phát điên rồi à! Trả tiền đây!" Cảm nhận rõ ràng nỗi oán…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...