Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Á!!!" "Sao mình lại hôn ông chú nữa rồi!" Tiếng hét đầy ảo não của Tề Hựu Lễ vọng ra từ phòng ngủ. Kỷ Liên Nhất đang ngồi trên sô pha khẽ vuốt ve chú chó nhỏ đang nằm sấp trên đùi mình, nhóc tì giật nảy mình vì tiếng hét. "Nhưng mà hôn sướng thật..." Kỷ Liên Nhất hướng mắt về phía phòng ngủ. Đêm qua trạng thái của anh không thích hợp để lái xe nên đã nán lại, sau đó thì ngủ quên luôn. Cho đến nay, anh chỉ có thể chìm vào giấc ngủ khi ở căn nhà chỉ thuộc về riêng mình và căn hộ hiện tại đang sống cùng Hạ Húc. Vậy mà đêm qua, chỉ vừa ôm Cún con được chừng hai phút anh đã ngủ thiếp đi, thậm chí còn ngủ một giấc say sưa đến sáng, không hề mộng mị. Sáng thức dậy, nhìn thấy Cún con nóng hổi đang rúc trong vòng tay mình, trong lòng anh chợt nảy sinh một thứ cảm xúc vô cùng xa lạ. Muốn ôm chặt cậu. Muốn nằm thêm một lát nữa. Hoặc cứ nằm ôm nhau thế này cả ngày cũng được. "Chết dở, hình như là mình chủ động hôn ông chú..." Ký ức của Tề Hựu Lễ dần ùa về nhưng cậu lại không muốn thừa nhận. Chắc chắn là do cậu say quá, cũng tại ông chú tự dưng lù lù xuất hiện, nếu lão không xuất hiện thì làm sao cậu hôn được! Kỷ Liên Nhất lại nghe thấy một câu vọng ra: "Trăm ngàn lỗi lầm đều tại ông chú, mình chỉ là một chàng trai ngây thơ trong sáng lỡ uống say mà thôi." Lục Lục: 【Ngây thơ? Trong sáng á?】 Lục Lục: 【Con người đúng là sinh vật dối trá.】 Tề Hựu Lễ tự thuyết phục bản thân xong xuôi. Lúc lồm cồm bò dậy khỏi giường, cậu mới để ý thấy ga giường đã được thay mới, cái áo khoác ông chú độn gối…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...