Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngay khi Kỷ Liên Nhất vừa dứt lời, nắm đấm của Tề Hựu Lễ đã nện tới. Mặc kệ anh cho cậu uống cái gì, dù có là rượu Quốc Giao thượng hạng đi chăng nữa mà dám ép cậu uống khi chưa được phép thì cậu cũng phải tẩn cho một trận. Nắm đấm xé gió lao đến, Kỷ Liên Nhất giơ tay lên đỡ. Anh nhìn thấy Cún con mang vẻ mặt vô cùng ngây thơ thắc mắc: "Anh cho tôi uống cái thứ đó làm gì? Ông đây vẫn cửng được bình thường đấy nhé." Vừa dứt lời, đôi chân dài đã tung một cú đá hiểm hóc về phía Kỷ Liên Nhất. Đúng là miệng nói tay làm, chẳng chậm trễ giây nào. Kỷ Liên Nhất lùi lại hai bước tiến sâu vào phòng tắm, anh chủ yếu ở thế phòng thủ chứ không chủ động tấn công. Hai người quần nhau trong không gian chật hẹp, vừa phải né tránh đồ đạc vừa tung chiêu ăn miếng trả miếng. "Hà Thiên Thiên đâu rồi?" Tề Hựu Lễ bị Kỷ Liên Nhất xô ngã nhoài lên bồn rửa mặt. Cậu với tay vớ lấy chiếc cốc đánh răng định ném thẳng vào người anh thì đồng tử chợt run lên. Cậu cảm nhận được một ngọn lửa đang bùng cháy trong cơ thể, lan tràn với tốc độ khủng khiếp như một đám cháy rừng, thiêu đốt mọi giác quan. Cổ tay cậu bị Kỷ Liên Nhất tóm chặt, phải là một bàn tay to lớn như của anh mới có thể nắm trọn cổ tay săn chắc ấy. Xuyên qua lớp da thịt, đầu ngón tay anh cảm nhận được nhiệt độ nóng rực bất thường của đối phương lập tức nhận ra thuốc đã bắt đầu phát huy tác dụng. Đôi con ngươi nhạt màu ghim chặt vào con mồi: "Cậu ta là do tôi sắp xếp." Trên mặt Cún con thoáng hiện lên vẻ khó hiểu, nhưng ngay giây tiếp theo cậu đã…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...