Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tề Hựu Lễ vô cùng chắc chắn thứ đang cọ vào người mình chính là là... Là một kẻ luôn nằm trên, cậu thật sự chưa từng trải qua chuyện thế này bao giờ. Đôi mắt cậu sung huyết đỏ lừ, tràn ngập sự chán ghét và phẫn nộ trừng trừng nhìn kẻ trong gương. Cậu hận không thể dùng ánh mắt băm vằm anh ta ra thành trăm mảnh, đặc biệt là "cái thứ đó" nhất định phải lóc cả ngàn nhát dao mới hả dạ! Đáng hận nhất là khuôn mặt phản chiếu trong mặt kính kia lại chẳng có chút biểu cảm nào, thoạt nhìn vẫn ôn hòa nho nhã như cũ. Đồ ra vẻ đạo mạo! Đồ cầm thú đội lốt người! Tề Hựu Lễ thầm chửi rủa trong lòng, nhưng hiện tại mạng sống mới là chuyện quan trọng nhất. Cậu sắp bị siết đến tắt thở rồi, yết hầu cũng sắp bị siết nát, đành phải tạm thời phớt lờ cái thứ đang hiện diện quá mức rõ ràng kia. Cậu vung chân đá mạnh về phía sau, đồng thời buông thõng bàn tay đang cố giật đứt sợi dây thừng để chuyển hướng. Dựa vào vị trí phản chiếu trong gương, cậu vung nắm đấm nện thẳng vào đầu Kỷ Liên Nhất. Ngũ quan vặn vẹo bộc lộ sự hung ác. Liều mạng đánh cược một lần. Chẳng rõ là do ánh đèn lóe lên trên tròng kính hay là xuất phát từ chính ánh mắt của Kỷ Liên Nhất, tóm lại là sau khi chứng kiến Tề Hựu Lễ ngoan cường phản kháng, trong mắt anh xẹt qua một tia sáng. Trông có phần rợn người. Cùng lúc đó, anh nhấc chân dài đá văng cẳng chân đối phương vừa vung tới, đồng thời từ phía sau hung hăng dập mạnh Tề Hựu Lễ vào tấm gương toàn thân. "Rắc" một tiếng, mặt gương bị va đập nứt toác. Nắm đấm của Tề Hựu Lễ cũng vì…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...