Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Màn đêm đặc quánh. Trong phòng, Tề Hựu Lễ bị thuốc hành hạ đến mức ý thức hoàn toàn hỗn loạn. Cậu quên mất cả tiếng ông chú vẫn luôn lẩm bẩm trên môi, quên luôn mình đang ở đâu, và quên cả mình là ai. Trong đầu cậu lúc này chỉ còn đọng lại duy nhất khoái cảm và sự khó chịu. Kỷ Liên Nhất có lẽ là kẻ bàng quan lạnh lùng nhất trên thế giới này. Anh không chỉ tàn nhẫn với Cún con mà còn tàn nhẫn với chính bản thân mình, mặc kệ Cún con và mặc kệ luôn cả chính mình. Anh vừa đáp lời, vừa không chớp mắt nhìn chằm chằm Tề Hựu Lễ. Nhìn mồ hôi của cậu vã ra như tắm ướt sũng cả người, nhìn cậu bị thuốc thiêu đốt đến đỏ rực, nhìn cậu phát ra những âm thanh khò khè như kẻ sắp chết, cơ thể oằn lên từng chập mất kiểm soát. Tay chân bị trói chặt, vòng eo cong lên cao vút như một cây cầu chẳng biết bắc tới nơi đâu. Những giọt mồ hôi nhỏ xuống làm ướt đẫm cả chăn nệm. Kẻ chẳng thể tự làm gì được ấy run rẩy, rồi lại sụp đổ, ngã vật xuống giường. Kỷ Liên Nhất cầm chai nước lên, vặn nắp rồi bước tới đỡ đầu Tề Hựu Lễ, kề miệng chai vào môi cậu để tránh cho cậu bị mất nước. Tề Hựu Lễ tu ừng ực từng ngụm lớn, nghiêng đầu áp sát vào người Kỷ Liên Nhất như một kẻ mắc chứng thèm khát tiếp xúc da thịt. Cho cậu uống nước xong, Kỷ Liên Nhất liền lùi lại. Tề Hựu Lễ lầm bầm một câu gì đó đứt quãng, nước mắt lại trào ra. Đến khi chân trời hửng sáng, Tề Hựu Lễ mới dần tỉnh táo lại một chút vì thuốc bắt đầu hết tác dụng. Đôi con ngươi đen láy ngập nước mờ mịt đảo quanh, từ miệng cậu lại thốt ra một câu rõ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...