Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất đã ký gửi căn hộ hiện tại cho trung tâm môi giới bất động sản, đồng thời thông báo việc này cho Hạ Húc một cách vô cùng ngắn gọn. Tuy Hạ Húc không hiểu tại sao đang ở yên lành lại phải chuyển nhà, nhưng cậu ta cũng không ý kiến gì. Trong lòng cậu ta đang thầm mong đợi lần này anh sẽ hỏi ý kiến mình trước khi chốt nhà mới. Cậu ta muốn sống trong một căn biệt thự rộng lớn. Một căn biệt thự có sân vườn thênh thang. Trong thư phòng, Kỷ Liên Nhất đang miệt mài gõ luận văn. Đôi con ngươi nhạt màu sau cặp kính ánh lên vẻ đăm chiêu, bên tay anh là một chồng sách tham khảo dày cộp cùng những bài luận văn anh từng công bố trước đây. Chốc chốc anh lại mở một cuốn ra xem lướt qua, rồi lại tiếp tục gõ phím lạch cạch. Hạ Húc đứng ngoài nhìn cánh cửa thư phòng đóng kín. Cậu ta rất hiếm khi bước chân vào đó, những lúc Kỷ Liên Nhất làm việc, cậu ta đều tự giác đi đứng nhẹ nhàng, nói năng nhỏ nhẹ để tránh làm phiền anh. Chỉ là trong lòng cậu ta có chút hụt hẫng vì anh chẳng hề đả động gì đến chuyện nhà cửa với cậu ta cả. Hay là anh đang âm thầm chuẩn bị một bất ngờ lớn cho mình nhỉ? Nghĩ đến đây, tâm trạng Hạ Húc lại vui vẻ hẳn lên, nhưng vừa nhớ tới một chuyện khác, tâm trạng cậu ta lập tức tụt dốc không phanh. Dạo này anh cứ giấu giếm bệnh tình, chẳng chịu đi khám bác sĩ cũng không thèm uống thuốc, hoàn toàn không có ý định chữa trị cái chứng liệt dương kia. Cứ đà này thì biết bao giờ mới khỏi? Lẽ nào từ nay về sau hai người không bao giờ làm chuyện đó nữa? Hạ Húc giận dữ đấm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...