Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất bê chiếc thùng giấy từ cốp xe ra đặt vào tay Tề Hựu Lễ, sức nặng của chiếc thùng làm lún người Tề Hựu Lễ xuống một khoảng, suýt chút nữa thì ngã nhào: "Cái quái gì mà nặng thế này?" Kỷ Liên Nhất đưa tay đỡ lấy cậu: "Một ít sách thôi. Luận văn của tôi vẫn chưa viết xong, đang cần gấp." Nói đoạn, anh lại ôm thêm một thùng giấy nữa từ cốp xe ra. Gió thổi những bông tuyết bay tán loạn, quất thẳng vào mặt. Hai người ôm thùng giấy bước vào khu chung cư. Kỷ Liên Nhất đi trước, Tề Hựu Lễ sợ lạnh cứ rúc rúc vào sau lưng anh để núp gió. Vừa đặt hai thùng sách xuống phòng khách, chú chó nhỏ đã ríu rít chạy ra đón. Nhóc tì rất quấn Kỷ Liên Nhất, chỉ cọ cọ lấy lệ vào chân chủ rồi quay sang xoắn xuýt quanh anh. Tề Hựu Lễ lắc lắc đầu giũ tuyết, trông bộ dạng cậu lúc này giống hệt một chú Cún con. Cậu tò mò nhìn Kỷ Liên Nhất mở thùng lấy từng xấp sách ra, bèn với tay cầm thử một cuốn: "Tính xã hội ở động vật..." Lại lấy thêm một cuốn nữa: "Tâm lý học xã hội? Đống sách này anh đọc hết rồi à?" Cậu ngước mắt lên nhìn Kỷ Liên Nhất, những bông tuyết vừa tan trên hàng mi khiến đôi mắt cậu trở nên long lanh, ngập nước, trông chẳng khác nào một chú Cún con ngây thơ. Kỷ Liên Nhất lôi hết đống sách ra ngoài. Chiếc bàn trà nhỏ bé căn bản không chứa nổi, đành phải xếp tạm một phần xuống sàn nhà. "Ừ." Không những đọc hết mà còn ghi nhớ nằm lòng. Thế là anh bắt được một tia sùng bái xẹt qua rất nhanh trong mắt Cún con. Tề Hựu Lễ lật giở thêm vài cuốn, phát hiện toàn là sách liên quan đến tâm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...