Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Hạ Húc đi vòng quanh căn phòng, đưa mắt đánh giá xung quanh. Anh đã gửi cho cậu ta một địa chỉ, kèm theo mật khẩu khóa cửa và bảo cậu ta đến đây đợi. Đây là căn nhà mới đổi của anh sao? Cậu ta không thích chút nào. Khu chung cư này thậm chí còn chẳng bằng nơi bọn họ đang ở hiện tại, hơn nữa lại là kiểu hai thang máy hai hộ. Căn bọn họ đang ở là dạng căn hộ lớn một thang máy một hộ cơ mà. Cậu ta ghét bỏ bước ra khỏi căn phòng ngủ được trang hoàng hết sức tầm thường, lầm bầm sao lại càng ở càng tệ thế này. Hạ Húc thất vọng ngồi phịch xuống sô pha, thầm nghĩ chẳng lẽ người nhà của anh không chu cấp tiền nữa sao? Vấn đề này quả thực còn nghiêm trọng hơn cả chứng liệt dương của anh. Hai năm qua cậu ta được Kỷ Liên Nhất nuôi trong nhung lụa, tuyệt đối không thể sống những ngày tháng khổ cực được nữa. Cậu ta phiền não liếc nhìn tấm kính khổng lồ, thiết kế cái quái gì thế này! Nếu là một tấm gương thì còn đỡ, đằng này khảm cả một mặt kính lên tường để làm gì? Tăng cảm giác không gian à? Thật sự chẳng có chỗ nào khiến cậu ta vừa mắt. Ở phía bên kia tấm kính, Cún con trần như nhộng đang bị treo bổng hai tay lên cao. Không chỉ mắt cá chân, mà ngay cả đầu gối của cậu cũng bị trói chặt, khiến cả cơ thể hoàn toàn bất động. Mũi chân căng cứng miễn cưỡng chạm tới sàn nhà, hai cánh tay bị treo đến mức bắt đầu nhức mỏi. Lúc này, nếu bàn tay đang ôm ngang eo cậu chịu siết chặt lại một chút, nâng đỡ cậu lên thì có lẽ tình trạng này sẽ dịu đi phần nào. Thế nhưng Tề Hựu Lễ hoàn toàn chẳng trông…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...