Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất vừa tắm xong mở cửa bước ra, một tờ hóa đơn đã suýt nữa dán thẳng vào trán anh. Anh cầm tờ hóa đơn đi ra ngoài, trên đó ghi rõ tiền nước 10 tệ, tiền điện 10 tệ, tạp phí 20 tệ. Tổng cộng 40 tệ, miễn mặc cả, không cho nợ. "Sao anh lại chạy sang nhà tôi tắm rửa vậy?" Tề Hựu Lễ chằm chằm nhìn bộ đồ ngủ trên người Kỷ Liên Nhất. Giỏi lắm, đến cả đồ ngủ mà cũng vác theo cơ đấy. Cơ mà bộ đồ ngủ của ông chú thoạt nhìn có vẻ thoải mái thật. Kỷ Liên Nhất quay về phòng ngủ, cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường rồi chuyển thẳng 40 tệ cho Tề Hựu Lễ: "Tôi đã dọn khỏi chỗ ở cũ rồi, tạm thời chưa có nơi nào để đi." Anh nhìn Tề Hựu Lễ hỏi: "Có thể cho tôi tá túc một đêm được không?" Tề Hựu Lễ căn bản không cần suy nghĩ, vừa định há miệng từ chối thì một tia sáng chợt lóe lên trong đầu. Cậu sực nhớ ra ông chú từng nói, muốn xử lão thì thời cơ tốt nhất là lúc lão đang ngủ. Thế này chẳng phải mỡ dâng tận miệng sao! Cậu giả đò ho khan một tiếng: "Cũng không phải là không được. Bản tính tôi vốn dĩ thiện lương mà, thôi không cần nói nhiều nữa, lấy anh hai trăm một đêm không đắt chứ hả." Kỷ Liên Nhất nhẩm tính: "Ba trăm bao gồm cả bữa sáng thì sao?" Tề Hựu Lễ gật đầu đánh rụp, đồng ý cực kỳ dứt khoát. Nếu mượn cớ cơ hội ngàn năm có một này để ấy ông chú thì hê hê~ Về tình về lý, sáng hôm sau cậu cũng nên đích thân xuống bếp làm cho lão bữa sáng thịnh soạn bồi bổ chút đỉnh. Thế là cậu vui vẻ đi tắm. Kỷ Liên Nhất bất ngờ nhận được tin nhắn từ mẹ mình. Bà Ninh: [Nghe Hứa Ninh…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...