Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Viên Viên vô cùng kinh ngạc, anh Kỷ tiên bỏ cuộc thật sao? Tình yêu của những người đàn ông trưởng thành là buông tay thành toàn à? [Anh chắc chắn chứ?] [Chắc chắn.] Đã là lời của kim chủ trả lương nói ra, Viên Viên cũng không còn lý do gì để chần chừ do dự nữa. Cô đặt điện thoại xuống: "Em nghĩ ra rồi. Anh Tề, hay là anh thử làm nũng xem sao." Đúng lúc Vav vừa đi tới: "Làm nũng á? Làm nũng cái gì cơ?" Tề Hựu Lễ trợn mắt khó tin chỉ thẳng tay vào mặt mình: "Anh á? Đi làm nũng á?" Viên Viên giải thích vắn tắt lại tình hình cho Vav nghe. Vav nghe xong thì hai tay tán thành đề xuất của Viên Viên: "Anh Tề, anh đừng nghĩ làm nũng là cái gì uốn éo làm màu. Đã là đàn ông đích thực thì phải bung xõa, nhiệt tình mà làm nũng!" Không khí bỗng chốc hừng hực khí thế một cách kỳ lạ. Tề Hựu Lễ gãi gãi má bối rối: "Thế tóm lại là phải làm nũng thế nào?" Vav xắn tay áo: "Để em thị phạm cho anh xem." Cô nhắm mắt lại rồi mở bừng ra, khí chất toàn thân thay đổi xoành xoạch, lập tức biến thành một chú thỏ trắng ngây thơ. Những ngón tay làm nail điệu đà đặt lên cánh tay Viên Viên, từ từ vuốt ve trượt xuống: "Chị ơi~" Cuối câu, âm điệu kéo dài nũng nịu, nhỏ nhẹ nhàng túm lấy tay áo Viên Viên, lắc lắc nhè nhẹ: "Dạo này sao chị chẳng thèm để ý đến người ta vậy~" Tề Hựu Lễ rùng mình thử tưởng tượng cảnh mình ấp úng uốn éo làm cái trò đó với ông chú, da gà da vịt lập tức thi nhau nổi rần rần. Tiếp đó, đến lượt Viên Viên biểu diễn một đoạn. Cô gục nửa người nằm ườn lên quầy thu ngân, hai tay chống cằm,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...