Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất nhìn chằm chằm tin nhắn này, trong đầu hiện lên dáng vẻ Cún con đang ôm chú cún thật. Đôi mắt Cún con sáng lấp lánh, cái đuôi của chú cún thật vẫy qua vẫy lại. Cún con lại gọi cuộc gọi thoại tới. Anh đưa mắt nhìn Hạ Húc vẫn đang gào khóc rồi đặt ống phun trong tay xuống đi tới bịt miệng cậu ta lại. Vừa bắt máy. Tề Hựu Lễ: "Ông chú, Kỷ Thiết Đản nói nó có chuyện muốn nói với anh." Thế là Kỷ Liên Nhất nghe được tiếng gâu gâu ư ử của chú chó con. Sau khi Kỷ Thiết Đản sủa xong, Cún con bắt đầu dịch lại cho anh: "Kỷ Thiết Đản nói nó nhớ anh rồi, nếu tối nay không thấy anh mang đồ ăn ngon tới thăm nó, nó sẽ mất ngủ đấy." "Ông chú đang làm gì thế?" Kỷ Liên Nhất nhìn đôi mắt sợ hãi của Hạ Húc: "Đang giết người." "Hả." Phản ứng của Tề Hựu Lễ rõ ràng là không tin anh, "Anh mà giết người thì tôi sẽ báo cảnh sát." Bàn tay Kỷ Liên Nhất bị nước mắt của Hạ Húc làm ướt. Cậu ta vùng vẫy muốn phát ra tiếng cầu cứu, có thể nhìn ra cậu ta vô cùng khao khát được sống sót. Anh cũng từng có sự khao khát đó, rèm mi khẽ rủ xuống: "Tôi thật sự giết người, cậu thật sự báo cảnh sát sao?" "Anh thật sự giết người, tôi thật sự báo cảnh sát." "Tề Hựu Lễ tôi là công dân tốt tuân thủ pháp luật đấy, đến lúc đó ông chú vào tù thì sẽ không bao giờ được gặp lại Kỷ Thiết Đản nữa đâu." Kỷ Liên Nhất rơi vào trầm tư, không bao giờ được gặp lại nữa... "Rốt cuộc ông chú có tới thăm Kỷ Thiết Đản không đây?" Trong điện thoại lại vang lên tiếng chó con sủa, nghe đáng thương hơn ban nãy không ít. Kỷ Liên Nhất…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...