Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Biểu cảm của Tề Hựu Lễ sắp không giữ nổi nữa rồi. Người ta là nam nhi dưới gối có vàng, còn cậu là nam nhi dưới gối có dương vật để bú. Người với người so đo với nhau, không sống nổi nữa, không sống nổi nữa rồi. Nhưng nhìn cái điệu bộ kia của ông chú cậu lại thấy bực mình. Làm như thể ông đây chơi không nổi vậy! Tề Hựu Lễ cậu trước nay luôn dám chơi dám chịu! Thua thì nhận! Hơn nữa, nếu lần này cậu giở trò chơi xấu thì sau này muốn cá cược với ông chú nữa chắc chắn ông chú sẽ không đồng ý. Cậu không thể tự chặt đứt con đường báo thù của mình được. Tề Hựu Lễ cứng cổ bước lên trước, động tác chậm chạp quỳ xuống. Đôi mắt Kỷ Liên Nhất phía sau lớp kính khẽ nheo lại. Cún con càng ngước lên nhìn anh, đôi mắt ấy càng lộ vẻ vô tội, càng khiến người ta muốn ức hiếp. Ức hiếp đến mức cậu phải bật khóc mới cảm thấy thỏa mãn. Tề Hựu Lễ liều mạng hung hăng chộp lấy nhét vào miệng, chỉ hận không thể nhai nát, nghiền thành đống cặn rồi nhổ toẹt ra. Nhổ ra xong còn phải đạp cho hai cái mới bõ tức! Hàng lông mày Kỷ Liên Nhất hơi nhíu xuống một chút. Lực tay quả thực khá mạnh, cảm nhận duy nhất của anh là sự qua loa đối phó. Cún con có kiểu làm loạn như đang ăn ngấu nghiến, răng thỉnh thoảng lại va vào, cắn trúng. Anh không ngăn cản cũng không nhắc nhở. Rất nhanh Tề Hựu Lễ cũng phát hiện ra vấn đề, ngước mắt nhìn Kỷ Liên Nhất, "phì" một tiếng nhả ra: "Đệch mợ anh mau cương lên đi chứ!" Kỷ Liên Nhất dang tay tỏ vẻ bất lực, chỉ vào dấu răng bên trên cho Tề Hựu Lễ xem: "Cậu cảm thấy tình trạng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...