Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất ôm khuôn mặt Tề Hựu Lễ hôn một cái, tách ra một chút rồi lại kề sát vào hôn tiếp. Cứ từng chút từng chút một hôn đến mức khiến người ta ngứa ngáy trong lòng, hôn đến mức khiến người ta giống như uống phải nước không thể giải khát, chỉ muốn uống thêm chút nữa. Ánh mắt Tề Hựu Lễ mơ màng vì nụ hôn. Sau khi Kỷ Liên Nhất một lần nữa lùi lại, cậu chu môi đuổi theo, nhưng bỗng nghe thấy một tiếng cười khẽ khiến tai cậu tê rần. Cậu mơ màng nâng mí mắt lên rồi lại rơi vào một mặt hồ nhạt màu gợn sóng lấp lánh. Cậu nhìn đến ngẩn ngơ, ngây ngốc thốt lên: "Ông chú, anh đẹp thật đấy." Hàng lông mi của Kỷ Liên Nhất phía sau mắt kính khẽ run lên còn bờ môi đã bị cún con ngậm lấy. Với tâm trạng cực kỳ tốt, anh làm nụ hôn này thêm sâu, để cún con không còn khát nước nữa. Hai người hôn nhau trong lối đi thoát hiểm đến quên cả thời gian. Đến khi môi đều có chút sưng đỏ mới dừng lại. Lồng ngực phập phồng của hai người chạm vào nhau, nhịp tim dường như đang đập cùng một tần số. Tề Hựu Lễ đột nhiên hỏi một câu ngớ ngẩn: "Ông chú, anh có vì tình yêu mà làm bot không?" Lục Lục sốt ruột hét lên: 【Tuyệt đối không thể!】 Kỷ Liên Nhất: "Không." Trong chuyện này, tiến độ phần lớn đều do top kiểm soát. Kỷ Liên Nhất sẽ không giao bản thân cho người khác kiểm soát. Một câu trả lời hoàn toàn nằm trong dự liệu. Tề Hựu Lễ cũng tỉnh táo lại, không ngốc nghếch nữa, có chút thất vọng đẩy Kỷ Liên Nhất ra, lầm bầm một câu giống như đang giận dỗi với ai đó: "Tôi cũng không làm." Chủ đề này kết thúc tại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...