Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
"Cái... cái gì cơ?" Hạ Húc không dám tin vào tai mình. Vì vừa làm chuyện khuất tất nên phản ứng của cậu ta lộ rõ vẻ chột dạ. Anh vừa nói là bẩn quá sao? Đang nói cậu ta ư? Lẽ nào anh đã biết chuyện gì rồi? Chỉ mới nghĩ đến khả năng này thôi mà mồ hôi lạnh của Hạ Húc đã tã ra. Cậu ta không dám tưởng tượng nếu Kỷ Liên Nhất thực sự biết chuyện... Nếu anh không cần cậu ta nữa thì phải làm sao... Kỷ Liên Nhất thu trọn nỗi sợ hãi của cậu ta vào mắt, hóa ra cũng biết sợ cơ đấy. Vì tìm kiếm chút kích thích mà không tiếc dở trò hạ thuốc, thậm chí còn cả gan ân ái với kẻ khác ngay bên cạnh anh, anh cứ tưởng Hạ Húc to gan lớn mật đến mức chẳng biết sợ là gì cơ. Anh vươn tay quẹt nhẹ khóe môi Hạ Húc: "Dính đồ ăn rồi kìa." Một câu nói nhẹ bẫng tựa như lệnh ân xá giúp Hạ Húc sống lại từ cõi chết. Gương mặt tái nhợt nở nụ cười thở phào nhẹ nhõm, cậu ta vội vàng đưa tay chùi mạnh miệng mình: "À... Ra... ra là vậy..." Kỷ Liên Nhất: "Hẹn tối gặp lại." Cánh cửa vừa khép lại, Hạ Húc lập tức đưa tay ôm chặt lấy lồng ngực đang đập thình thịch muốn văng cả tim ra ngoài. Cậu ta đứng không vững nữa, ban nãy thật sự làm cậu ta sợ chết khiếp. Cậu ta tuyệt đối không thể đánh mất anh! Cậu ta phải hẹn gặp Tề Hựu Lễ một chuyến, lập tức, ngay lúc này phải chấm dứt hoàn toàn mối quan hệ với gã. Vừa cầm điện thoại lên, tin nhắn của Tề Hựu Lễ đã nhảy ra: "Gặp ở chỗ cũ." —— Kỷ Liên Nhất bước vào phòng học, sinh viên đã ngồi kín gần như không còn chỗ trống. Trong suốt thời gian anh giảng dạy, lớp của anh lúc…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...