Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngón tay thoăn thoắt tiến vào rồi lại rút ra, dường như có cả bọt nước bắn lên. Bàn tay của Kỷ Liên Nhất rất lớn, ngón tay dài hơn người bình thường một chút, cộng thêm lòng bàn tay mỏng nên thoạt nhìn không có cảm giác thô kệch. Một bàn tay rất đẹp. Vốn dĩ các đốt ngón tay và móng tay đã mang màu phớt hồng, bây giờ bị ma sát lại càng đỏ hơn một chút. Cún con nằm sấp trên mặt đất đang chơi đùa với vỏ chai rượu rỗng, nó dùng chiếc móng vuốt nhỏ gạt qua gạt lại. Vỏ chai rượu bị gạt lăn lóc trên mặt đất phát ra tiếng lạch cạch như thể muốn thu hút sự chú ý của chủ nhân. Nhưng một người chủ của nó đang rất bận, người chủ còn lại thì thần trí đã hoàn toàn không còn tỉnh táo, chỉ biết rên rỉ hừ hừ. "A!" Tề Hựu Lễ trong lòng Kỷ Liên Nhất đột nhiên ngửa đầu hét lớn một tiếng, run rẩy như thể thở không ra hơi. Đôi mắt không biết là bị rượu hay nước mắt làm ướt đẫm, mất lực tựa trở lại người Kỷ Liên Nhất, biến thành một chú cún lười biếng nằm bất động. Kỷ Liên Nhất bị tiếng hét này làm cho tỉnh táo hơn một chút. Anh nhìn cái đầu đang dựa vào vai mình, giơ bàn tay đang bị siết chặt lên. Trên đệm thịt của ngón tay xuất hiện những vết nhăn nheo không quá rõ ràng do bị ngâm nước, ngón cái chầm chậm vuốt ve lên đó. Thần sắc càng lúc càng tỉnh táo. Lục Lục:【Mau lên! Thừa thắng xông lên! Làm một hơi bắt lấy cậu ấy đi!】 Lục Lục:【Như vậy nhiệm vụ của chúng ta sẽ hoàn thành!】 Lục Lục rất kích động. Mặc dù Kỷ Liên Nhất vẫn luôn có rất nhiều cơ hội, chỉ cần anh mạnh bạo hơn một chút thì Tề Hựu Lễ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...