Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ngày mai Tề Hựu Lễ có lịch thi đấu, Cố Sinh Cẩm cũng phải đi công tác nước ngoài nên ăn xong mọi người giải tán từ rất sớm. Thẩm Ngạo Minh nhiệt tình trao đổi phương thức liên lạc với Tề Hựu Lễ, còn dặn dò nếu Kỷ Liên Nhất bắt nạt cậu thì cứ mách anh ta. Tề Hựu Lễ hiếm khi cười ngại ngùng: "Ông chú sẽ không bắt nạt tôi đâu." Thẩm Ngạo Minh dùng ngón trỏ gõ gõ lên trán cậu: "Đồ mù quáng vì tình này~ Cậu tiêu đời rồi, cậu sẽ bị tên Kỷ Liên Nhất đó ăn sạch sành sanh cho xem." Tề Hựu Lễ mang theo vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc nhìn về phía Kỷ Liên Nhất đang trò chuyện cùng Cố Sinh Cẩm. Đối phương ngay lập tức nhận ra ánh nhìn của cậu, đưa mắt nhìn sang. Ông chú vẫn luôn chú ý đến cậu. Điều này khiến cậu vừa vui sướng vừa hạnh phúc. Kỷ Liên Nhất ngoắc tay gọi chú cún con đang nhìn mình đắm đuối, Cún con liền lóc cóc chạy tới bên cạnh anh. Kỷ Liên Nhất nắm lấy tay cậu đút vào túi áo khoác của mình. Kỷ Liên Nhất: "Vậy chúng tôi đi trước đây." Tề Hựu Lễ vẫy tay chào hai người Cố Sinh Cẩm: "Hẹn gặp lại nhé." Vì Kỷ Liên Nhất phải lái xe nên không uống rượu. Trên xe, Tề Hựu Lễ hào hứng nói rằng hai người Thẩm Ngạo Minh rất dễ gần, tính tình cũng tốt, cậu rất thích bọn họ. Cuối cùng cậu chốt lại một câu: "Đúng là bạn của ông chú, nhân phẩm và khí chất tốt thật đấy, đây chắc là mây tầng nào gặp gió tầng đó rồi~" Kỷ Liên Nhất bị cậu chọc cười: "Vậy sao em lại khóc?" Tề Hựu Lễ bị vạch trần liền sững người. Cậu chỉ rơi vài giọt nước mắt rồi lau đi ngay, vậy mà ông chú cũng phát hiện ra! "Bữa…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...