Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất vì tác dụng của thuốc nên mãi đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh dậy. Mở mắt ra mà đầu óc vẫn còn hơi nặng nề, không được tỉnh táo cho lắm, giống như trong đầu chẳng chứa thứ gì. Trống rỗng, từ đầu óc cho đến cơ thể này, anh chẳng qua chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch. Kỷ Liên Nhất lặng lẽ nằm đó, cho đến khi nghe thấy tiếng sủa ư ử gâu gâu của chó con, tiếp đó là giọng nói cố ý đè thấp của người đàn ông: "Kỷ Thiết Đản, suỵt —— Đừng làm ồn để ông chú ngủ." Chiếc hộp chứa đựng ký ức trong đầu anh lúc này mới giống như được chiếc khóa điều khiển bằng giọng nói mở ra. Đưa tay lên day day huyệt thái dương. Nếu cứ tiếp tục uống loại thuốc này, e là chẳng mấy năm nữa anh sẽ bị lú lẫn mất, nhưng nếu không uống thuốc mà chỉ dựa vào bản thân anh... Anh bò dậy khỏi giường, đôi mắt mang theo sự tĩnh mịch như cõi chết nhìn ra ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ. Bình tĩnh đứng dậy mặc quần áo rồi đi vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Cún con đang gói sủi cảo ở bàn ăn, từng chiếc sủi cảo trắng trẻo mập mạp được xếp ngay ngắn thành hàng. Kỷ Liên Nhất đi ba bước gộp làm hai tới, nâng cằm Cún con lên, bắt cậu ngẩng cái đầu vẫn luôn cúi gằm nãy giờ lên, đập vào mắt anh là một đôi mắt sưng đỏ. "Ông chú, anh tỉnh rồi à. Trưa nay chúng ta ăn sủi cảo, nhân hẹ trứng tôm đấy, em sắp gói xong rồi." Tề Hựu Lễ tỏ vẻ như không có chuyện gì khác thường. Kỷ Liên Nhất nhìn chằm chằm vào mắt cậu: "Sao lại khóc?" Tề Hựu Lễ gãi gãi má đầy ngại ngùng, vô tình để lại chút bột mì trắng trên mặt. Cậu cúi đầu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...