Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tề Hựu Lễ đã thích ứng được rồi, nhưng cứ để nguyên vị trí như vậy là sao? Bất kể là sướng hay khổ thì cứ cho cậu một đao dứt khoát đi, cậu thà chết sớm siêu sinh sớm, từ nay vĩnh biệt cái danh top 0.6 sắt đá —— trở về 0. Kỷ Liên Nhất bị cậu hối thúc mới định thần lại. Sự kinh ngạc vui mừng hiện rõ trên toàn bộ khuôn mặt anh. Anh sẽ không bao giờ bị khống chế nữa, sẽ không trở thành kẻ giết người, cũng không vì uống thuốc mà trở nên lú lẫn, không cần phải tự sát trước khi đi đến bước đường cùng đó, để lại Cún con một mình trơ trọi trên cõi đời này. "Hựu Lễ..." Giọng Kỷ Liên Nhất run rẩy gọi tên Cún con. Tề Hựu Lễ không nghe thấy, toàn bộ sự chú ý của cậu lúc này đều đặt vào dương vật phía dưới. Có thể ông chú vẫn đang đợi cậu thích ứng, thôi bỏ đi, cậu tự làm vậy. Nghĩ đến đây, mắt Tề Hựu Lễ sáng lên. Nếu tự mình làm thì chẳng phải là tự mình ăn ông chú sao, nếu vậy thì cũng được tính là nắm giữ quyền khống chế và quyền chủ đạo chứ. Cậu bắt đầu hăng hái hẳn lên. Mặc dù vị trí thì cậu phải chịu uất ức nằm dưới, nhưng về mặt chủ động này cậu vẫn có thể đánh cược một phen. Như vậy cậu cũng không bị coi là bot, chắc có thể vớt vát lại thành top 0.2 sắt đá. Cún con vì cái danh top 0.2 sắt đá này mà liều mạng, lấy hơi định nâng người lên cho ông chú một phen chấn động. Nhưng mới nâng lên được một chút đã phải phanh gấp, Cún con cắn chặt môi kìm nén tiếng rên rỉ hừ hừ. Không giống như cậu nghĩ, thật... Hàng lông mày khẽ nhíu lại trông có chút mềm mại. Hành động nhỏ của Cún con thu…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...