Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ba năm sau. Kỷ Liên Nhất nằm nghiêng trên sô pha, dùng điện thoại tra cứu tài liệu. Tề Hựu Lễ vừa tắm rửa xong bước ra, lấy chiếc gối tựa trong lòng Kỷ Liên Nhất rồi tự mình nằm xuống. Đồ ngủ trên người hai người vừa vặn ghép thành một bộ, một người chỉ mặc áo, một người chỉ mặc quần. Tề Hựu Lễ liếc nhìn màn hình điện thoại của Kỷ Liên Nhất, hoàn toàn không hiểu gì. "Ngày mai em đến trường đón anh nhé." Bàn tay Kỷ Liên Nhất đặt trên eo cậu nắn bóp theo thói quen. Mặc dù vẫn đang chăm chú xem tài liệu nhưng anh vẫn phân tâm đáp lại một câu: "Được." Cứ nghĩ đến ngày mai là Tề Hựu Lễ lại thấy vui vẻ, mong sao ngày mai mau chóng đến. Bàn tay vỗ vỗ lên thành sô pha: "Kỷ Thiết Đản, Lục Lục." Hai chú chó mập mạp chạy từ phía phòng khách tới. Kỷ Thiết Đản tuy đã là chó lớn nhưng vóc dáng không to, chỉ béo ú thôi. Chú chó trắng nhỏ hơn bên cạnh nó là do Kỷ Liên Nhất nhặt về. Hai chú chó ngồi song song trước sô pha, đuôi vẫy không ngừng. Tề Hựu Lễ vỗ vỗ đầu chú chó này, lại nựng nựng mặt chú chó kia. Hồi đó cậu còn hỏi Liên Nhất tại sao lại gọi là Lục Lục, Liên Nhất bảo "Lục lục đại thuận" (mọi việc suôn sẻ) là một cái tên hay. Không thể không nói đó quả thực là một cái tên hay. Một chú chó nhỏ gầy gò ốm yếu như vậy không những sống sót mà còn chưa từng bị ốm đau bệnh tật gì. Kỷ Liên Nhất kiểm tra xong tài liệu liền đặt điện thoại xuống, đập vào mắt là chú cún con đang mơ màng sắp ngủ gật. Anh cúi đầu vùi vào hõm cổ Cún con hôn hai cái. Cơn buồn ngủ của Tề Hựu Lễ ập đến: "Đừng quậy…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...