Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Những ngón tay thon dài cầm điện thoại siết chặt đến mức tái nhợt. Tiết Cảnh Minh có thể khẳng định chắc nịch đây không phải là sản phẩm cắt ghép bởi AI, bởi lẽ anh hiểu quá rõ cơ thể mình. Vết bớt màu đỏ hình con bướm ngay gốc đùi kia chính là bằng chứng thép tố cáo thân xác trong ảnh đích thị là anh. Mặt mày gã Alpha sa sầm, chẳng hề để lộ nửa điểm hoang mang luống cuống. Quan sát hoàn cảnh thấp thoáng nơi góc ảnh, anh nhận ra bức hình này thậm chí còn được chụp ngay trong chính căn phòng của mình. Có kẻ ngoài lọt vào ư? Chuyện này e là khó hơn lên trời. Hơn nữa, việc bản thân anh thế mà lại chẳng hay biết gì, ngủ say như chết cũng là một vấn đề đáng lưu tâm. Là người trong nhà làm chăng? Thấy đối phương chỉ gửi mỗi một tấm ảnh rồi bặt vô âm tín, anh cũng chẳng buồn gặng hỏi xem mục đích của kẻ đó là gì. Anh trực tiếp quăng số điện thoại kia cho Tiểu Lý, bảo cậu ta đi tra xét. Đợi đến khi anh tóm được kẻ này... Nét sát khí xẹt qua đôi mắt sắc lẹm của Alpha. Sáng sớm, Mẫn Tòng Khiêm cố tình lề mề nán lại ở đầu cầu thang, chỉ cốt để xem sắc mặt Tiết Cảnh Minh sẽ đặc sắc ra sao. Vừa thấy người bước xuống, cậu liền ra vẻ ngoan ngoãn đứng nghiêm: "Anh hai." Tiết Cảnh Minh mang sắc mặt âm trầm, phóng ánh mắt dò xét đặt lên người Mẫn Tòng Khiêm. Là nó ư? Không thể nào. Có cho mượn thêm một trăm lá gan, nó cũng chẳng dám làm ba cái trò này. Tâm trạng đang khó ở, vị Alpha bắt đầu bới lông tìm vết: "Cắt cái tóc đi, trông có ra thể thống gì không." Mẫn Tòng Khiêm cúi gằm mặt không ừ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...