Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiếng bước chân rời đi không hề có chút do dự hay khựng lại, cứ thế vứt bỏ cậu ở lại nơi này. Tề Hựu Lễ nghĩ đến tình cảnh thê thảm hiện tại của bản thân và lời của Kỷ Liên Nhất... Chưa kể đến những âm thanh từ buồng bên cạnh vẫn đang liên tục nhắc nhở cậu rằng, nơi đây tuyệt đối chẳng phải chốn tốt lành gì. Cậu càng giãy giụa kịch liệt hơn, cậu đâu phải hạng trói gà không chặt. Với chiều cao 1m84 cùng những múi cơ săn chắc, dù tư thế hiện tại vô cùng bất lợi, nhưng dưới sức lực phản kháng điên cuồng của cậu, thanh trụ cắm thẳng xuống một bên sàn nhà cũng bắt đầu có dấu hiệu lung lay. Khuôn miệng bị dán kín mít bằng băng keo chỉ có thể phát ra những tiếng "ư ư" nghẹn ngào. Đổi lại là người khác thì âm thanh này nghe hẳn rất đáng thương, nhưng rơi vào miệng cậu thì lại giống hệt tiếng gầm gừ đe dọa trước khi cắn người của dã thú, hung hãn vô cùng. "Rầm!" Vách ngăn bị đập mạnh một cái: "Mẹ kiếp, bé mồm thôi, mày tưởng đây là nhà mày chắc!" Gã đàn ông buông một câu chửi thề rồi lại tiếp tục phát ra những âm thanh mờ ám, điệu bộ thản nhiên chẳng coi ai ra gì y như đang làm tình trong chính nhà mình vậy. Theo phản xạ, Tề Hựu Lễ chỉ hận không thể chửi đổng lại ngay lập tức. Dẫu miệng không thể lên tiếng, nhưng trong đầu cậu đã ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà gã kia. Tay chân bị khóa chặt khiến cậu chỉ muốn dùng đầu húc thẳng sang bên đó một cú. Mẹ kiếp. Bố mày lại sợ mày chắc! Nhưng ngay giây phút định húc đầu tới, cậu kịp thời lấy lại chút lý trí. Dù bị bịt mắt không…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...