Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
A! Cậu đã hôn Tiết Cảnh Minh! Miệng cậu không còn sạch sẽ nữa rồi! Nụ hôn đầu của cậu thế mà lại trao cho Tiết Cảnh Minh! Mẫn Tòng Khiêm vừa hôn loạn xạ, đến mức lưỡi chui tọt vào miệng Tiết Cảnh Minh lúc nào cũng chẳng hay, vừa điên cuồng gào thét trong tâm trí. Cứ nghĩ tới việc người mình đang hôn là Tiết Cảnh Minh, da gà khắp người cậu lại nổi lên không dứt. Nhưng làm tới mức này rồi, chắc chắn Tiết Cảnh Minh sẽ tống cổ cậu ra khỏi nhà thôi. Cũng chẳng thể trách cậu không từ thủ đoạn được. Nếu cậu dám xách túi phủi mông dọn ra ở riêng khi chưa được sự đồng ý của Tiết Cảnh Minh, thì đảm bảo anh ta sẽ gióng trống khua chiên tóm cổ cậu về cho bằng được. Thế nên, để tránh những rắc rối không đáng có, cứ để Tiết Cảnh Minh tự miệng đuổi cậu đi là tốt nhất. Hai chiếc lưỡi vốn dĩ bài xích nhau giờ lại quấn chặt không lối thoát trong khoang miệng nhỏ hẹp. Mẫn Tòng Khiêm không đeo kính, và mặc dù chính bản thân cậu cũng chẳng hề tận hưởng hành động lúc này, nhưng đôi mắt hoa đào kia vẫn nhìn Tiết Cảnh Minh đắm đuối đầy thâm tình. Tiết Tòng Nhiên tới rồi. Anh tính sao đây? Anh cả của tôi. Cứ nghĩ tới việc tình huống này sẽ đẩy một kẻ bảo thủ, xem trọng gia phong, thậm chí còn giữ khoảng cách với cả bạn trai cũ của em mình như Tiết Cảnh Minh vào bước đường cùng xấu hổ, Mẫn Tòng Khiêm mới bắt đầu cảm thấy rạo rực. Ngay cả nụ hôn cũng vì thế mà thêm vài phần chân thật. Tiết Tòng Nhiên vừa dụi mắt ngái ngủ vừa lững thững đi về phía phòng ngủ của Tiết Cảnh Minh: "Anh cả?" Đăng tải tại…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...