Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Khoảnh khắc Mẫn Tòng Khiêm xích lại gần, hương vải thiều mà cơ thể Tiết Cảnh Minh khát khao phả thẳng vào mặt. Vượt quá giới hạn chịu đựng, Alpha gần như đầu hàng ngay lập tức. Thế nhưng lý trí vẫn chưa mất hẳn, vào giây phút cuối cùng, Alpha gục đầu xuống bàn ăn tránh để Omega đối diện nhìn thấy khuôn mặt ngập tràn dục vọng của mình mà phát hiện ra mọi chuyện. Lâm Kinh Xuân: "Cảnh Minh?" Lâm Kinh Xuân: "Tòng Khiêm, anh trai cậu bị sao vậy?" Lẽ nào anh có bệnh kín gì sao? Sau cuộc trò chuyện với Mẫn Tòng Khiêm, điểm số của Tiết Cảnh Minh trong mắt Lâm Kinh Xuân đã rớt thê thảm, đạo đức thì cao, còn thích quản người khác, quy củ rườm rà, lại còn là một kẻ cuồng công việc không chịu tiếp thu những điều mới mẻ. Chẳng khác nào một ông bố phong kiến. Nếu như nay lại lòi thêm căn bệnh ẩn nào đó trên cơ thể nữa, thì Lâm Kinh Xuân đây cũng chẳng phải người đi làm từ thiện. Mẫn Tòng Khiêm cảm nhận rõ ràng bộ phận nhạy cảm vừa bị mình ức hiếp run lên một cái rồi xìu xuống rất đáng thương, Beta nở một nụ cười nửa miệng đầy xấu xa và đắc ý. Lúc đỡ Tiết Cảnh Minh dậy, cậu cố tình dùng cánh tay gạt đổ cốc nước khiến nước hắt lênh láng lên quần, che giấu đi sự cộm lên đầy mờ ám lúc nãy, cứu vãn tình thế để Tiết Cảnh Minh không đến mức chẳng thể đứng dậy nổi. Lâm Kinh Xuân: "Ây da, đổ nước rồi!" Hai anh em liếc nhìn nhau, những cảm xúc tối tăm âm thầm cuộn chảy. Tình cảnh trước mắt lúc này là một bí mật nhỏ chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ. Mẫn Tòng Khiêm: "Anh sao vậy? Dạ dày lại khó…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...