Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lục Lục vừa nhìn dữ liệu: Lại bộc lộ cảm xúc thật rồi, vẫn còn trẻ con quá. Nước mắt Beta từng giọt từng giọt lăn dài, cậu thừa biết từ nhỏ bố mẹ đã chẳng để tâm đến mình chỉ vì vấn đề giới tính, Tiết Tòng Nhiên lúc đó cũng chỉ là một đứa trẻ, thế nhưng Tiết Cảnh Minh... Đôi mắt nhòe lệ ấy ngập tràn sự khó hiểu: "Tại sao đến cả anh cũng đồng ý?" Ngọn lửa giận dữ trên người Tiết Cảnh Minh đã hoàn toàn tan biến, trong khoảnh khắc này chỉ cần một câu nói của Beta thôi cũng đủ khiến Alpha như bị nghiền nát, chẳng còn lấy nửa phần tự tin để cãi vã với Mẫn Tòng Khiêm nữa. Anh nới lỏng lực tay đang nắm lấy Mẫn Tòng Khiêm nhưng lại không dám buông ra hoàn toàn, chỉ sợ vừa buông tay, đứa em trai của anh lại biến mất. Còn bàn tay Mẫn Tòng Khiêm nắm lấy anh lại dùng sức đến mức các khớp ngón tay phát ra tiếng kêu răng rắc. Năm đó lúc tan học về nhà, bố mẹ gọi cậu ra khỏi phòng, cậu còn chưa kịp ngồi xuống sofa thì họ đã đề nghị đưa cậu sang nhà họ Mẫn làm con thừa tự. Cậu thiếu niên 16 tuổi khi ấy hoàn toàn chết lặng. Bố mẹ còn bảo đó chỉ là hình thức, dù thế nào cậu vẫn là con của họ, nhà họ Tiết vẫn là nhà của cậu, cậu chỉ là có thêm một cặp ba mẹ, có thêm một mái nhà nữa mà thôi. Họ bảo hãy nghĩ theo một góc độ khác, sẽ có nhiều người yêu thương cậu hơn. Họ nói nghe hay thật đấy. Nhưng đối với Mẫn Tòng Khiêm, điều đó đồng nghĩa với việc họ không cần cậu nữa. Bọn họ muốn đuổi cậu ra khỏi cái nhà này bằng một lý do đường hoàng vĩ đại, nếu cậu không chấp nhận thì hoá ra lại thành thứ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...