Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tiết Cảnh Minh bắt đầu bằng việc ngậm một chút vào miệng trông như thể đang muốn nếm thử. Quả thực, anh đã nếm được đôi chút mùi vị, anh có thể dễ dàng nhận ra mùi sữa tắm hoà cùng hương vải thiều. Một khi đã hé miệng làm chuyện này, giữa hai anh em bọn họ sẽ vĩnh viễn chẳng còn đường lui. Thế nhưng, để duy trì cái vỏ bọc anh hiền em thảo, Tiết Cảnh Minh đành phải chậm rãi ngậm trọn toàn bộ thứ đó vào trong khoang miệng. Việc này đối với một Alpha quả thực chẳng hề dễ dàng, xưa nay lúc dùng bữa Alpha luôn cực kỳ chỉn chu, thức ăn phải được cắt nhỏ cho vừa miệng để vừa tiện lại vừa không đánh mất sự thanh lịch. Vậy mà đây là lần đầu tiên trong đời anh phải vứt bỏ hết hình tượng, há miệng to hết mức chỉ để "ăn" một thứ. Từng tế bào trong cơ thể Beta đều đang nhảy nhót vì hưng phấn, cậu cực lực kìm nén để bản thân không bộc lộ quá rõ ràng, chỉ lo Tiết Cảnh Minh sẽ đột ngột đổi ý vì cảm thấy xấu hổ. Bàn tay đang chống trên lưng ghế cũng vì thế mà siết chặt lại. Đôi mắt cậu tựa như đang bốc lửa, không nỡ bỏ lỡ dù chỉ là một chi tiết nhỏ nhất, gắt gao nhìn chằm chằm gò má Alpha đang dần bị nong ra đến biến dạng. Suốt hai mươi bốn năm qua, phần lớn thời gian Mẫn Tòng Khiêm đều phải ngước nhìn Tiết Cảnh Minh. Ngay cả khi chiều cao của cậu đã đuổi kịp, hay dù cho hiện tại cậu đã nhỉnh hơn Tiết Cảnh Minh đôi chút thì với thân phận làm em cậu vẫn phải ngoan ngoãn cúi đầu để ngước nhìn anh cả, giữ nguyên thái độ khiêm nhường. Thế nhưng hiện tại cậu lại đang nhìn xuống Tiết Cảnh Minh. Từ…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...