Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Nghe Mẫn Tòng Khiêm nói vậy, Tiết Sơn Thanh nở nụ cười đầy hài lòng: "Con ngoan, con ngoan lắm." Lời khen ngợi kiểu này quả thực hiếm khi rơi xuống đầu Mẫn Tòng Khiêm. Tiết Cảnh Minh cau mày, qua những chuyện dạo gần đây anh cũng hiểu ra rằng đứa em trai này thực chất không hề nhu nhược như anh vẫn tưởng, nhưng tính cách vẫn quá đỗi mềm yếu. Chuyện chung thân đại sự như thế này sao có thể chẳng màng suy tính chút nào, cứ nhắm mắt để mặc người khác sắp đặt cơ chứ. Nhìn mà phát bực. "Em thì biết cái gì, đừng có nhận lời bừa bãi." Alpha quát một câu rồi lại gằn giọng, tuôn ra một tràng câu hỏi liên tiếp: "Em có biết tính tình cậu ta ra sao không? Trông ngang dọc thế nào? Sở thích là gì? Khuyết điểm là gì? Thói quen ăn uống, sinh hoạt, quan điểm của hai đứa có hòa hợp được với nhau không?" Tiết Cảnh Minh càng nói vẻ mặt càng thêm nghiêm nghị, cơn giận của Alpha không bùng nổ như núi lửa phun trào, mà tựa như đám mây đen đặc kịt đang dần kéo đến bao trùm lấy không gian phòng ăn, mang theo áp lực nặng nề của một cơn bão sắp ập tới: "Những thứ này em đều không biết, vậy em đồng ý cái gì!" Tiết Tòng Nhiên lén lút đặt đũa xuống, ngồi thẳng lưng ngay ngắn. Mặc dù anh cả không mắng cậu ta, nhưng Omega tuổi còn nhỏ, lá gan cũng nhỏ, huống hồ gì cậu ta rất hiếm khi thấy Tiết Cảnh Minh nổi cáu như vậy. Trái ngược với cậu ta, người đang bị chất vấn là Mẫn Tòng Khiêm lại chẳng lộ vẻ gì là sợ hãi. Cậu mang gương mặt ngây thơ nhìn Tiết Cảnh Minh: "Trước đây chẳng phải anh cũng bảo sẽ giới…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...