Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất đợi cơn tê dại trong cơ thể qua đi, dục vọng cũng được đè nén xuống mức có thể khống chế. Hạ Húc: [Hôm nay anh có về không ạ?] Hạ Húc: [Nhớ anh quá~] Hạ Húc vừa ăn sáng vừa chốc chốc lại ngó điện thoại, việc anh chưa trả lời tin nhắn khiến cậu ta hơi lo lắng. Quan hệ giữa anh và gia đình không được tốt cho lắm, theo lời anh kể thì là do gia đình không thể chấp nhận chuyện anh công khai xu hướng tính dục. Nhà anh làm kinh doanh, mà lại là kinh doanh lớn. Thế nên chuyện anh từng hứa mở cho cậu ta một công ty quản lý riêng là hoàn toàn có thể làm được. Mỗi lần từ nhà trở về, tâm trạng anh đều rất tệ, cả người ủ rũ rã rời khiến cậu ta nhìn mà xót xa. Lúc mới biết chuyện này, cậu ta còn tưởng tượng đến cảnh một ngày nào đó người nhà anh sẽ tìm đến, ném vào mặt cậu ta tờ chi phiếu năm triệu tệ rồi bắt cậu ta cút đi. Nhưng chuyện máu chó đó chưa từng xảy ra. Tất nhiên, dẫu có xảy ra thì cậu ta cũng quyết không rời xa anh. [Có về.] Kỷ Liên Nhất trả lời Hạ Húc xong liền đứng dậy rời khỏi tầng hầm. Chuyện gia cảnh của anh là thật, chỉ có điều nguyên nhân khiến anh và người nhà trở mặt lại phức tạp hơn nhiều. Anh bước lên lầu. Rèm cửa kéo kín mít, bên trong căn biệt thự tối om. Tuy nhiên, vì cả căn biệt thự trống trơn không có đồ đạc nên Kỷ Liên Nhất chẳng hề lo lắng mình sẽ va phải thứ gì. Anh sải bước trong bóng tối. Như cá gặp nước. Về phần cái gọi là "về nhà" của anh, thực chất là đến căn biệt thự chỉ thuộc về riêng anh này, tháo lớp mặt nạ giả tạo xuống rồi mặc cho…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...