Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mẫn Tòng Khiêm gửi tin nhắn xong thì không xem điện thoại nữa. Sau khi đạt được quan hệ hợp tác với Đàn Kỳ, cả hai đều cảm thấy thoải mái hơn hẳn. Cậu giới thiệu tình hình của mình: "Trong mối quan hệ hợp tác của chúng ta, điều cần đề phòng nhất là anh trai tôi. Anh ấy rất giỏi quan sát." Ánh mắt Đàn Kỳ lướt trên gương mặt Mẫn Tòng Khiêm, mang theo sự đánh giá kín đáo, từng chút một quét qua ngũ quan của Beta: "Anh Tiết Cảnh Minh là một người rất xuất sắc, có thể coi là một thế hệ trẻ rất nổi bật trong giới của chúng ta." Nghe Đàn Kỳ đánh giá cao Tiết Cảnh Minh như vậy, trong nụ cười rạng rỡ của Beta toát lên vẻ tự hào tự nhiên: "Anh ấy quả thực rất cầu tiến và nỗ lực trong công việc." Đàn Kỳ: "Nhưng cậu cũng không hề kém cạnh anh trai mình. Học viện Đế Quốc không phải ai cũng có thể thi đỗ, không biết đối với cậu có khó không?" Mẫn Tòng Khiêm nhớ lại những năm tháng học hành khổ cực của mình: "Khó, khó như lên trời." Đàn Kỳ bị cậu chọc cười. Nhưng lúc đó, cậu đã có một quyết tâm. Cậu nhất định phải thi vào Học viện Đế Quốc, phải dựa vào năng lực của mình để trở về Đế Đô. Cậu muốn chứng minh cho người nhà họ Tiết thấy, Mẫn Tòng Khiêm này không phải là một kẻ vô dụng, hay một đứa con bị bỏ rơi. Chứng minh cho Tiết Cảnh Minh thấy. Khi đó cậu ở nhà họ Mẫn, mỗi tối phải học đến ba bốn giờ sáng. Sáu giờ sáng cậu đã thức dậy, vừa ăn cơm vừa đọc sách rồi học thuộc lòng. Cứ như vậy, cậu đã thi đỗ vào Học viện Đế Quốc. "Sau khi thi đỗ tôi còn ốm nặng một trận." Nhớ lại chuyện cũ, Mẫn…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...