Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mẫn Tòng Khiêm vội lùi lại, không để Tiết Cảnh Minh phát hiện cậu vẫn còn ở đây. Trông bộ dạng này của anh, chẳng lẽ anh không mơ thấy mộng xuân mà là ác mộng ư? Mà cũng không đúng. Ai gặp ác mộng mà còn dựng lên được chứ. Beta đảo mắt một vòng là hiểu ra ngay, khóe miệng gần như không đè xuống nổi. Bị mộng xuân dọa đến mức này thì người mà Tiết Cảnh Minh mơ thấy chắc chắn phải là cậu. Miệng thì luôn miệng chúng ta là anh em, chúng ta không thể thế này, không thể thế kia, đây là loạn luân. Nhưng thực chất lại mơ được làm tình với cậu. Beta giơ tay, nghiêng đầu nhắm một mắt lại, rồi từ từ chụm ngón cái và ngón trỏ đang xòe ra, trông như thể đã hoàn toàn nắm gọn Tiết Cảnh Minh trong lòng bàn tay. Anh à. Anh đúng là một tên cầm thú đội lốt người mà. Mẫn Tòng Khiêm vui vẻ bao nhiêu thì tâm trạng của Tiết Cảnh Minh tồi tệ bấy nhiêu. Anh lại có thể đánh dấu Mẫn Tòng Khiêm trong mơ, không phải bị ép buộc mà là anh chủ động, tự nguyện, thậm chí còn cảm thấy thỏa mãn và vui sướng vì điều đó. “Tiết Cảnh Minh, mày điên rồi sao.” Lời nói của bố lại vang lên bên tai, cùng với đôi mắt coi anh là nỗi ô nhục. Alpha đột nhiên chạy vụt khỏi văn phòng chẳng màng đến hình tượng, Mẫn Tòng Khiêm sững người một lúc rồi vội vàng đuổi theo. Khoảnh khắc trước khi cửa thang máy đóng lại, mái tóc lòa xòa trước trán Tiết Cảnh Minh bị một cơn gió lạ thổi ngược ra sau, nhưng lúc này anh đã mất đi sự nhạy bén thường ngày. Mẫn Tòng Khiêm kinh ngạc nhìn gã Alpha mặt mày tái mét, cậu chưa từng thấy một Tiết…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...