Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mẫn Tòng Khiêm gạt bỏ tạp niệm để làm việc cả buổi sáng, cậu có một nguyên tắc là đừng vì những gì đã mất mà đánh mất những gì đang có, lúc chuẩn bị ăn trưa thì Tiết Tòng Nhiên gọi video tới. Tuy bố mẹ không còn là bố mẹ nữa, nhưng em trai vẫn là em trai. Cậu nở nụ cười nhận cuộc gọi, trên màn hình liền xuất hiện khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Omega, cậu ta cứ nhìn cậu chằm chằm một lúc, cậu trêu: “Sao thế? Có phải anh hai của em lại đẹp trai hơn rồi không~” Tiết Tòng Nhiên thấy trạng thái của cậu không tệ, hừ một tiếng: “Vẫn kém em một chút~” Hai anh em bắt đầu so kè. Mẫn: “Mắt anh đẹp hơn em.” Tiết: “Em trắng hơn anh.” Mẫn: “Môi anh gợi cảm hơn em.” Tiết: “Mũi em cao hơn anh.” Hai người so qua so lại một hồi, ai cũng không phục ai, cuối cùng chỉ đành thừa nhận đối phương là một đối thủ đáng gờm, lần này coi như họ hòa nhau. “Anh hai, em sắp vào đoàn làm phim rồi, giờ đang trên đường ra sân bay. Đợi em quay xong phim sẽ về thăm anh, anh đừng nghĩ nhiều gì cả, cứ đi làm, đi ngủ, ăn uống bình thường đi, còn nữa là ở bên cạnh anh cả thì đừng chạy lung tung.” Omega lo lắng một cách nghiêm túc, nghiêm túc nghĩ cho cậu, đưa ra ý kiến, như ánh nắng ấm áp chiếu vào lòng Mẫn Tòng Khiêm, cậu gật đầu: “Được, nghe lời em.” Omega kiêu ngạo hất cằm: “Nghe lời em là đúng rồi.” Bàng Tranh: “Tòng Khiêm nhanh lên, đói chết mất đói chết mất.” Tiết Tòng Nhiên nghe có người gọi Mẫn Tòng Khiêm: “Thôi, vậy em không nói chuyện với anh nữa.” Trước khi cúp máy, Mẫn Tòng Khiêm gọi cậu ta lại: “Tòng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...