Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mẫn Tòng Khiêm nói xong lại mút thêm hai cái, như thể muốn chứng minh cho Alpha thấy cậu không hề nói dối, rằng cậu thật sự ăn không no, và người anh trai này quá đỗi tắc trách khi chẳng thể dùng thứ này để nuôi no em mình. Vẻ bối rối của Tiết Cảnh Minh hiện rõ mồn một. Gương mặt và thân phận của anh chỉ càng khuếch đại biểu cảm đó, khiến kẻ xấu tính nào đó nảy sinh ý muốn đẩy anh vào tình thế khốn đốn hơn. Anh đưa tay định đẩy Mẫn Tòng Khiêm ra: “Nói bậy bạ gì thế.” Anh là Alpha, sao có thể có sữa được chứ. Cánh tay rắn chắc của Mẫn Tòng Khiêm ghì chặt lấy Tiết Cảnh Minh, dính sát vào người anh không cho đẩy ra: “A, em biết rồi, ngủ thì cho ăn, còn thức thì không. Vậy bây giờ em ngủ đây.” Dứt lời, Beta liền nhắm mắt lại: “Anh ơi, em ngủ rồi đây, em bú thêm hai miếng nữa nhé.” Đôi môi căng mọng mút vào, vừa như đang nếm thử hương vị, vừa như đang nghịch một món đồ chơi. Cậu cố ý dùng sức đến mức hai má phập phồng, chơi đùa thỏa thích. Tiết Cảnh Minh: ! Anh thấy Mẫn Tòng Khiêm càng lúc càng khốn nạn: “Dậy ngay! Em xem em ra cái thể thống gì!” Alpha cố gắng lờ đi cảm giác tê rần lan tỏa khắp cơ thể từ đôi môi của Mẫn Tòng Khiêm, và tự nhủ không biết lần thứ bao nhiêu rằng núm vú của Alpha chỉ là vật trang trí. Khi không cố tình gồng lên, cơ ngực rất mềm. “Mẫn Tòng Khiêm!” “Anh đánh em bây giờ.” Lời đe dọa của Alpha chẳng có tác dụng gì. Thứ nhất, anh không mang thước theo. Thứ hai, nếu thật sự động thủ, anh chưa chắc đã đánh lại Mẫn Tòng Khiêm. Cuối cùng, anh cũng không nỡ ra…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...