Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Kỷ Liên Nhất bước ra từ phòng tắm. Ở đầu dây bên kia, Tề Hựu Lễ hoàn toàn không biết cuộc gọi đã bị ngắt, miệng vẫn lầm bầm không ngừng. Cậu liếm bờ môi khô khốc, ý thức dần trôi dạt đi mất. Một giây trước khi chìm vào giấc ngủ, cậu thều thào buông một câu: "Chẳng có ai đối xử tốt với tôi như thế cả..." —— Kỷ Liên Nhất có hai tiết dạy mỗi tuần. Ngay khi anh chuẩn bị bước vào lớp, một nam sinh đã gọi với lại. "Thầy Kỷ." Anh ngoái đầu nhìn sang. Cậu nam sinh đang chạy chậm tới có vóc dáng cao ráo, ăn mặc sành điệu, nhưng khi đứng lại trước mặt anh, trong ánh mắt cậu ta lại hiện lên vài phần bất an. "Em Nguyên Lâm có việc gì sao?" Sự bất an trong mắt Nguyên Lâm lập tức được thay thế bằng niềm vui sướng tột độ, nhưng rất nhanh đã bị cậu ta giấu nhẹm đi: "Thầy vẫn nhận ra em ạ?" Từ lúc cậu ta thay đổi hình tượng, ngay cả người nhà cũng chẳng nhận ra, thế mà thầy Kỷ lại nhận ra ngay. Niềm hân hoan tựa như chú chim nhỏ mọc cánh bay vút lên từ đáy lòng, chỉ chực lao thẳng vào vòng tay Kỷ Liên Nhất. "Học trò của mình thì đương nhiên thầy phải nhận ra chứ, phong cách mới này rất hợp với em." Kỷ Liên Nhất luôn giữ thái độ khen ngợi, khích lệ khi đối xử với sinh viên: "Vậy Nguyên Lâm gọi thầy lại là có chuyện gì không?" Thực ra Nguyên Lâm chỉ nóng lòng muốn anh nhìn thấy một diện mạo mới mẻ của mình. Cậu ta hơi gượng gạo nhếch mép cười: "Dạ không, em chỉ muốn chào thầy một tiếng thôi ạ." Kỷ Liên Nhất mỉm cười, không nói thêm gì. Hai người kẻ trước người sau bước vào lớp. Đám sinh viên…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...