Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Lục Lục nhạy bén:【Gả? Tòng Khiêm nhà chúng ta là top!】 Đám đông chen chúc ồn ào và cả tiếng pháo hoa, tiếng nhạc đều tan biến. Cả thế giới chỉ còn lại hai người họ, trong mắt chỉ có đối phương, lặng lẽ nhìn nhau. Mẫn Tòng Khiêm nghe thấy lời Tiết Cảnh Minh nói, từng chữ từng chữ cậu đều nghe thấy rất rõ ràng, vang dội như sấm bên tai. Tiết Cảnh Minh nói yêu cậu. Hỏi cậu có thể gả cho anh không. Vậy ra, tình cảm anh dành cho cậu không chỉ đơn thuần là tình anh em, mà ngoài tình thân ra còn là tình yêu, là mong muốn được cùng cậu đi hết cuộc đời. Tình thân, tình yêu của anh, tất cả đều thuộc về cậu. Mẫn Tòng Khiêm chỉ cảm thấy pháo hoa không phải đang nổ trên trời mà là nổ tung trong đầu, khiến đầu óc cậu trống rỗng. Bộ não quá hưng phấn nhất thời không thể truyền đi tín hiệu hành động, khiến Beta trông như không có phản ứng gì. Lòng Tiết Cảnh Minh như lửa đốt. Sau khi đã đánh cược tất cả để thổ lộ tấm chân tình, giờ đây anh thậm chí không dám mở miệng giục Mẫn Tòng Khiêm trả lời. Anh sợ sẽ nhận lại một đáp án phũ phàng, một đáp án mà anh chưa sẵn sàng đối mặt. Có lẽ, anh vốn chẳng thể nào chuẩn bị sẵn sàng được. Sự chờ đợi khiến thời gian trở nên dài đằng đẵng, mỗi phút mỗi giây đều biến thành tiếng mài dao trước giờ hành hình, lăng trì Alpha. Người bên cạnh nghe thấy mà sốt ruột chết đi được, một người dì không nhịn được vỗ vào cánh tay Mẫn Tòng Khiêm: “Cậu trai trẻ, cháu đồng ý hay không thì cũng nói một tiếng đi chứ.” Lúc này não của Mẫn Tòng Khiêm mới bắt đầu hoạt động…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...