Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Thoắt cái đã gần hai tháng trôi qua, bụng Tiết Cảnh Minh đã hơi nhô lên. Nhưng vì mùa đông mặc nhiều quần áo, đặc biệt là anh còn khoác chiếc áo phao dáng dài mà trước đây chẳng bao giờ mặc nên cũng không nhìn ra gì. Mẫn Tòng Khiêm đỡ Tiết Cảnh Minh vào ghế phụ thắt dây an toàn, rồi chỉnh lại chiếc đệm mềm sau lưng để đảm bảo Alpha sẽ ngồi thật thoải mái. Cậu làm những việc này vô cùng thuần thục. Kể từ khi biết Tiết Cảnh Minh có thai, cậu đã bắt đầu học cách chăm sóc người mang thai, và giờ đã vô cùng đáng tin cậy. Ban đầu Tiết Cảnh Minh còn thấy Mẫn Tòng Khiêm làm quá, cho rằng dù có mang thai thì một Alpha với thể trạng của anh cũng sẽ không khó chịu lắm. Nhưng gần đây cơ thể anh ngày càng nặng nề, người cũng trở nên hơi lười biếng, dần dà quen với sự chăm sóc của Beta. Mẫn Tòng Khiêm nhẹ tay đóng cửa xe. Tiết Cảnh Minh nhìn Beta đi vòng qua đầu xe. Cậu mặc chiếc áo phao cùng kiểu với anh, mái tóc đen nhánh bay trong gió. Không còn đeo kính, gương mặt trắng trẻo của Beta trông thật ấm áp dưới ánh nắng. Trông ra dáng người lớn rồi. Tay Tiết Cảnh Minh đặt lên bụng: “Ba nhỏ của con rất đáng tin cậy.” Mẫn Tòng Khiêm lên xe: “Anh, đi thôi.” Beta lái xe rất vững. Hôm nay họ đến công ty để giải quyết nốt công việc, sau đó Tiết Cảnh Minh sẽ làm việc tại nhà, và sẽ không đến công ty nếu không cần thiết cho đến trước khi sinh. Đến công ty. Trước khi xuống xe, Mẫn Tòng Khiêm lấy chiếc gối ôm ở hàng ghế sau nhét vào dưới áo len. Tiết Cảnh Minh hỏi: “Em làm gì vậy?” Mẫn Tòng Khiêm…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...