Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
(Lưu ý quan trọng: Chương này lấy bối cảnh giả định không bị bế nhầm, nên Trình Tích chính là Mẫn Tòng Khiêm trong chính văn.) Tiếng nhạc trong quán bar đinh tai nhức óc, ánh đèn chớp nháy liên hồi. Nơi đây là chốn để người ta buông thả bản thân, hoặc trút bỏ hết mọi áp lực. Trình Tích vốn không thích đến quán bar, nhưng hôm nay là sinh nhật bạn nên cậu đành chiều theo ý chủ nhân bữa tiệc. Ly rượu trong tay đã cạn, Beta cũng đã ngà ngà say. Cậu lười biếng ngả người ra sau lưng ghế, nhắm đôi mắt đào hoa lại. Tiết Cảnh Minh cùng một nhóm người bước ra từ phòng riêng. Dù sắc mặt anh vẫn như thường lệ, bước chân đã có phần loạng choạng. Hôm nay đối tác mời khách, anh không thể không nể mặt nên đã uống không ít. Cả nhóm vừa nói vừa cười đi về phía cầu thang. Bị ánh đèn rọi vào mắt, Tiết Cảnh Minh nghiêng đầu né tránh, và rồi tầm mắt anh dừng lại trên gương mặt đang ngửa lên ở khu ghế sofa bên dưới. Anh cau mày. Bất chợt thấy cậu em trai thứ hai của mình say đến bất tỉnh nhân sự trong quán bar, anh dĩ nhiên không thể làm ngơ. Sau khi nói vài câu xã giao với người bên cạnh, dù đối phương níu kéo nhưng anh cũng chẳng thèm bận tâm nữa mà vội vã xuống lầu, đi thẳng đến chỗ người mà anh cho là Tiết Tòng Khiêm. Tuy Tiết Tòng Khiêm từ nhỏ đã độc lập, không thân thiết với người anh trai này, và anh cũng thường không can thiệp vào chuyện của cậu em trai rất có chủ kiến này, nhưng chuyện cần quản thì vẫn phải quản. Không thể cứ thế bỏ mặc cậu ở đây được. Trình Tích dần tỉnh táo lại, cậu mở…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...