Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Một chiếc xe hơi màu đen không mấy bắt mắt rẽ vào con hẻm nhỏ hẹp tối tăm, rồi dừng ở một chỗ đậu xe ven đường. Chẳng mấy chốc, đèn xe tắt ngấm nhưng không thấy ai bước xuống. Ngồi nhắm mắt dưỡng thần ở hàng ghế sau, Tuế Dư An hé mở đôi mắt hồ ly nhìn vào quang não trên cổ tay. Còn 10 phút nữa là 9 giờ. Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe. Mọi ánh sáng xung quanh đều vay mượn từ ngọn đèn đường đối diện, chẳng sáng sủa là bao, chỉ thấy mấy con thiêu thân bay lượn qua lại bên dưới. Hắn vừa định thu tầm mắt lại. Thì thấy một người đàn ông hớt hải chạy ra từ đâu không rõ, lao vào dải cây xanh rồi chống tay lên lan can định trèo qua. Khổ nỗi chân ngắn. Gã trông như một con ếch bụng phệ vụng về, mãi mới loạng choạng trèo qua được rồi co giò chạy thẳng ra đường lớn, trong lúc vội vã còn hốt hoảng ngoái lại. Tuế Dư An cũng đưa mắt nhìn theo, tự hỏi điều gì đã khiến gã đàn ông sợ hãi đến thế. Một bóng đen nhanh như báo vọt ra từ trong tối, lao vào vùng sáng. Chỉ một sải chân dài là người đó đã vượt qua dải cây xanh. Vừa tiếp đất, bàn tay máy bên phải đã chống lên lan can, dứt khoát nhảy qua rào chắn cao hơn một mét mà không hề ngập ngừng. Giữa chuỗi động tác, chiếc áo gió chống thấm trên người hắn bị tốc lên. Ánh đèn đường mờ ảo rọi vào một khoảng eo săn gọn, xoắn vặn đầy uy lực, thấp thoáng cả những đường gân xanh hằn lên. Đôi mắt Tuế Dư An bất giác nheo lại. Vừa tiếp đất, Đào Dã đã vươn cánh tay dài tóm lấy gáy gã đàn ông trước khi gã kịp chạy ra đường lớn rồi lôi ngược lại, quật…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...