Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đồng hồ báo thức vang lên. Đào Dã lật người, một chân dài vung ra khỏi giường. Tối qua về đến nhà, cậu tắm rửa xong liền mơ màng ngủ thiếp đi, giờ mặt vẫn còn hơi ửng đỏ. Ba phút sau, đồng hồ lại réo lên lần nữa. Tiếng nước nhỏ giọt tí tách thật khiến người ta buồn tiểu. Đào Dã lúc này mới mở mắt. Cậu ghét uống rượu. Thứ nhất là vì không thích mùi vị của nó, chẳng thấy có gì hấp dẫn; thứ hai là vì cậu không ưa cảm giác mệt mỏi rã rời sau khi tỉnh giấc, nó khiến người ta uể oải cả ngày. Lục Lục:【Ngày mới rồi, cậu có đổi ý không?】 Mặt Đào Dã vẫn còn ngơ ngác:【Thật ra tao thấy...】 Lục Lục căng thẳng hẳn lên. Cuối cùng cậu cũng chịu đổi ý rồi sao! Đào Dã:【Mày nên trả tiền thuê nhà cho tao.】 Lục Lục:【?】 【Mày sống trong đầu tao, cũng giống như ở trong nhà người khác. Tao với mày không thân cũng không phải tao mời mày đến, đây chẳng phải là quan hệ giữa chủ nhà và khách thuê sao? Mày phải trả tiền thuê nhà cho tao mới hợp lẽ chứ.】 Lục Lục chưa từng nghe nói đến chuyện này. 【Cái liên minh của chúng mày đến chút thực lực và thành ý này cũng không có, thì tao khó mà tin chúng mày có thể cho tao phần thưởng hậu hĩnh gì được.】 Lục Lục thấy cậu nói cũng có lý, nhưng—【Nếu tôi trả tiền thuê nhà thì cậu sẽ chịu ràng buộc với mục tiêu nhiệm vụ chứ?】 Lục Lục nó cũng không phải dạng vừa, nó sẽ không làm chuyện mất cả chì lẫn chài đâu. Đào Dã híp mắt, hệ thống này cũng tinh ranh ra phết. 【Ít nhất tao cũng phải ràng buộc với một người tao thích, người khiến tao cứng lên được chứ. Không thì tao…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...