Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đào Dã liếc nhìn xuống từ thang máy trong suốt rồi vội vàng nhắm mắt lại. Đến lúc bước ra, chân cậu đã hơi nhũn cả ra. Nhưng khi người đàn ông dẫn đường nhìn sang, cậu liền ưỡn thẳng lưng vững bước đi theo gã vào nhà hàng trên không tọa lạc tại tòa tháp sắt. Không gian nhà hàng đương nhiên khỏi phải bàn, hương thơm thanh mát hòa cùng tiếng nhạc du dương trong không khí, mang lại cảm giác vô cùng dễ chịu. Đào Dã nhận ra dù đang giữa trưa nhưng nhà hàng lại không một bóng khách, rõ ràng là đã được bao trọn. Chậc. Đúng là thói phô trương của bọn nhà giàu. Cậu nhìn về phía kẻ đang làm màu bên cửa sổ, mái tóc dài quá vai của hắn được buộc lỏng sang một bên, rủ xuống trước ngực. Dù từng gặp rồi nhưng cậu không nhớ rõ mặt mũi Tuế Dư An ra sao. Hồi đó cậu đang ngà ngà say, vả lại đàn ông trong mắt cậu thì ai cũng na ná nhau. Nhưng Tuế Dư An đúng là có chút khác biệt. Hắn đặc biệt khiến cậu không ưa nổi. Với đôi mắt hồ ly lúc nào cũng như đang cười kia, chỉ một khoảnh khắc chạm mắt là cậu đã có cảm giác mình bị hắn tính kế đến tám trăm lượt rồi. Hôm nay Tuế Dư An đã cố tình chưng diện, đến cả dây buộc tóc cũng lựa tới lựa lui. Hắn đặc biệt chọn một kiểu tóc trông vô hại nhất, chỉ để lấy được thiện cảm của chú thỏ nhỏ. Đào Dã chẳng tài nào có thiện cảm nổi với hắn, hễ nghĩ đến thân phận của gã này là cậu lại chỉ muốn đấm cho một phát. Mỗi cái quần lót đã đắt như thế, bộ đồ tinh xảo, sang chảnh hắn mặc hôm nay chắc cũng phải ngót nghét cả triệu. Bả vai nối với cánh tay máy truyền đến…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...