Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Đào Dã vốn đã sắp nổ tung vì phải nhịn, giờ lại sắp bùng nổ vì tức giận. Đôi mắt trong veo của cậu đỏ rực, ánh nhìn găm vào Tuế Dư An như muốn lóc xương xẻ thịt hắn! Hắn vậy mà dám... vậy mà dám... Bàn tay trái lành lặn của cậu túm lấy áo sơ mi Tuế Dư An, vung lên đấm thêm một cú nữa. Chỉ là cú đấm này chẳng còn chút sức lực nào, chút hơi tàn ít ỏi đã dồn cả vào cú đấm đầu tiên. Dải ruy băng theo đà vung tay rơi xuống mặt Tuế Dư An, che khuất mắt hắn. “Mày tìm chết à!” Đào Dã nghiến răng ken két. Cái thứ ghê tởm, loại ghê tởm như hắn đáng phải chết! Cậu lại giơ nắm đấm lên nhưng cơ thể lại loạng choạng đứng không vững. Chiếc áo sơ mi trong tay cậu vừa trơn láng vừa mát rượi, sờ vào vô cùng dễ chịu khiến ngón tay bất giác mân mê. Trong khoảnh khắc, cậu thậm chí quên mất mình đang định đánh chết tên biến thái này. Cơn choáng váng trong đầu Tuế Dư An tan biến, chỉ còn lại khoái cảm. Mí mắt mỏng của hắn giật nhẹ hai cái, dải ruy băng xanh lá trượt xuống để lộ con ngươi màu nâu trông như một chiếc lá lướt qua, để lộ mặt nước trong vắt thấy cả sỏi đá. Hắn nhìn chú thỏ nhỏ đã quên hết mọi thứ xung quanh. Đôi mắt cậu có phần mất đi tiêu cự, bàn tay đang túm áo hắn thì mân mê trên lớp vải, thậm chí còn vô thức kéo hắn lại gần hơn để tìm chút hơi mát. Cú đấm này cuối cùng cũng giáng xuống người hắn, và nó hoàn toàn không khiến hắn thất vọng. Mặt đau rát, nhưng so với cơn đau, hắn lại thấy sướng hơn. Đây là lần đầu tiên hắn bị đánh trong suốt hai mươi sáu năm cuộc đời. Rõ ràng đang ở…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...