Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Tề Hựu Lễ đang liều mạng chống cự bỗng nhiên cứng đờ người, đồng tử cậu run lên bần bật. Nếu cảm giác của cậu không sai, nếu cậu chưa phát điên, thì cái gã này... đang liếm cổ cậu đúng không? Đầu óc cậu thoáng chốc mông lung. Rõ ràng họ đang đánh nhau cơ mà? Có phải đang làm tình đâu? Thế thì gã liếm cậu làm cái quái gì! Lúc này, Tề Hựu Lễ bắt đầu hoài nghi thế giới, hoài nghi nhân sinh. Trong đầu cậu chỉ quẩn quanh câu hỏi, mình là ai? Mình đang ở đâu? Tình huống mẹ gì thế này? Chiếc lưỡi ướt át trượt lên chạm vào dái tai cậu. Hơi thở nóng rực ngang ngược càn quét, luồn lách từ vành tai thấm vào cơ thể khiến cậu nóng đến mức run rẩy mất kiểm soát. Cuối cùng cậu cũng bừng tỉnh, nhận rõ hiện thực. Mẹ kiếp! Cái đồ biến thái này! "Mày cút ngay cho tao..." Cậu hạ giọng chửi thề, trong chất giọng lộ rõ vẻ hoảng loạn. Khi làm chuyện đó với người khác, cậu chỉ đơn thuần là giải quyết nhu cầu chứ tuyệt đối không hôn môi, cùng lắm là ôm ấp đối phương một chút. Cậu cũng không thích người khác chạm lung tung vào cơ thể mình vì cậu rất nhạy cảm. Cổ, tai, ngực, eo đều là những vùng cực kỳ mẫn cảm. Cậu không muốn chỉ mới bị một tiểu thụ chạm nhẹ một cái đã run lẩy bẩy, thế thì mất mặt chết đi được. Nhưng khổ nỗi, đôi bàn tay đang kìm kẹp cậu lúc này cứng như kìm sắt. Thân hình cao lớn của ông chú đè bẹp dí cậu, căn bản không phải là loại bé thụ mềm oặt mà cậu có thể dễ dàng hất văng. "Tổ cha nhà mày, đồ biến thái!" Tề Hựu Lễ vừa chửi rủa vừa ra sức giãy giụa. Vốn đã sợ đánh động đến hàng…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...