Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Người đứng trước cửa cứ lặng lẽ đứng đó cho đến tận khi trời sáng mới rời đi. Trong thang máy, Kỷ Liên Nhất đưa tay lên sờ mặt, tựa như đang kiểm tra xem chiếc mặt nạ của mình đã được đeo ngay ngắn hay chưa. Chạm đến gò má bỗng thấy hơi nhói đau. Cú đấm đêm qua của Cún con ra tay không hề nhẹ, gò má anh chắc đã bầm tím rồi. Dù biết là đau, nhưng những ngón tay Kỷ Liên Nhất vẫn đặt trên đó, chốc chốc lại ấn xuống. Đêm qua anh đã có một thoáng mất kiểm soát. Mấy năm nay bề ngoài anh có vẻ kiềm chế rất tốt, nhưng thực chất trạng thái tinh thần của anh đã bị kéo căng đến mức cực hạn, tựa như một sợi dây đàn chỉ cần một kích thích nhỏ xíu cũng đủ khiến anh đứt phựt. Chẳng hạn như đêm qua. Thế nhưng, điều đáng sợ nhất đêm qua không phải là chuyện anh muốn ăn tươi nuốt sống Cún con, mà nghiêm trọng hơn cả là anh nảy sinh ý định tự kết liễu đời mình. Đây cũng là vấn đề anh thường xuyên phải đối mặt trong suốt những năm qua. Anh vẫn luôn biết rõ, người mà anh muốn giết nhất chính là bản thân mình. Bởi vì chỉ cần anh chết đi, những vấn đề đang bủa vây hành hạ anh sẽ tan biến hết thảy. Bàn tay rướm máu ấn mạnh lên vết thương trên má, nhưng cơn đau chẳng mảy may làm sắc mặt anh thay đổi. Nếu lúc đó câu trả lời của Cún con là "Tôi muốn anh chết đi", thì có lẽ anh đã gieo mình từ cửa sổ xuống rồi. Thật đáng tiếc. Cả Cún con và anh đều bỏ lỡ một cơ hội để kết liễu sinh mệnh này. Bên cạnh đó, anh còn phát hiện ra một điểm khác thường. Lục Lục:【Anh không sao chứ?】 Hệ thống bắt đầu thấy lo…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...