Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Một quán đồ nướng vỉa hè làm ăn khá khẩm thì mới 8 giờ tối đã tấp nập khách khứa, Tề Hựu Lễ đến sớm hơn hẹn tận 20 phút. Trên trán cậu dán một miếng gạc trắng to đùng, thoạt nhìn trông cũng rất ra dáng một kẻ vừa bị thương. Cậu là khách quen ở đây, nên nhân viên phục vụ vừa thấy cậu đã buột miệng hỏi ngay: "Đầu cậu bị sao thế này?" "Không cẩn thận bị ngã chút thôi." Tề Hựu Lễ rảo mắt tìm chỗ ngồi, rồi đưa tay chỉ về phía chiếc bàn trống ở góc khuất: "Hôm nay tôi ngồi chỗ đó, đợi một người bạn. Cứ mang lên trước cho tôi một đĩa đậu phộng luộc, một đĩa đậu nành lông với một ly bia tươi cỡ lớn nhé." "Có ngay~" Vừa yên vị, việc đầu tiên Tề Hựu Lễ làm là rút điện thoại ra kiểm tra, đã 7 giờ 45 phút rồi mà ông chú vẫn chưa hồi âm. Cậu đâm ra thấp thỏm, không biết liệu lão ta có tới hay không. Cậu chụp một bức ảnh khung cảnh quán đồ nướng gửi qua. [Tôi đến rồi.] Ngẫm nghĩ một lát, cậu nhắn thêm một câu: [Đồ nướng ở quán này ngon lắm đấy.] Lục Lục đọc được tin nhắn liền cảm thán:【Cậu ta vậy mà lại dùng đồ ăn ngon để dụ dỗ anh qua đó kìa.】 Đáng ghét thật đấy. Lục Lục nó quyết ứng chiến! Trong chiếc ô tô đỗ nép bên vệ đường đối diện quán ăn, Kỷ Liên Nhất khẽ đẩy gọng kính, lẳng lặng thu trọn bóng dáng Tề Hựu Lễ vào tầm mắt. Nhân viên phục vụ nhanh chóng mang mồi nhắm và bia tươi lên, Tề Hựu Lễ bưng ly bia tu ừng ực một ngụm lớn. Cảm giác mát lạnh tức thì chạy dọc cơ thể —— Quá đã! Đồng hồ điểm đúng 8 giờ, nhưng người mà Tề Hựu Lễ cất công chờ đợi vẫn lặn mất tăm. Cậu khẽ nhíu mày,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...