Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Trong bể tắm rộng lớn, Thẩm Ninh Nhi đang tắm cùng hai vị ca ca. Thiếu nữ chừng mười ba, mười bốn tuổi, làn da trắng nõn nà, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần. Đôi mắt nàng trong veo ngây thơ nhưng đuôi mắt lại hơi xếch lên, kết hợp cùng đôi môi đỏ mọng, vô cớ toát lên vài phần dâm đãng gợi tình. Hai vị ca ca vốn là trẻ mồ côi nơi chiến trường được nhận nuôi, một người mười tám, một người mười chín, đều đã trổ mã thành những thanh niên cường tráng. "Ưm... đại ca nhẹ tay chút~ Hôm nay vú của muội hơi đau." Thẩm Trường Thanh nghe vậy liền nhíu mày, lập tức dùng tay ôm trọn lấy đôi vú của thiếu nữ, tỉ mỉ kiểm tra một hồi mới yên tâm: "Không sao đâu, là vú của Ninh Nhi đang lớn nên mới căng tức đấy. Ca ca sẽ làm nhẹ lại, để Ninh Nhi không khó chịu nữa nhé?" Nhị ca Thẩm Trường An thấy thế cũng thở phào, dỗ dành cô em gái yếu ớt: "Nhị ca cũng sẽ làm nhẹ nhàng thôi. Mai huynh bảo đại phu trong phủ kê ít thuốc thang mang tới, Ninh Nhi ngoan ngoãn uống hết là sẽ hết đau ngay." "Được thôi, nhưng nhị ca phải mua kẹo hồ phách [1] cho muội, thuốc đắng lắm." Thẩm Ninh Nhi được nuôi dưỡng chiều chuộng đến mức này, công lao của hai vị ca ca quả thực không nhỏ. Đến bát thuốc hơi đắng cũng phải ôm vào lòng dỗ dành mới chịu uống, lại còn phải đích thân chạy đi mua kẹo và điểm tâm cho nàng. [1] Kẹo hổ phách 琥珀糖 là một loại kẹo truyền thống Nhật Bản (Wagashi) được mệnh danh là "kẹo đá quý" nhờ vẻ ngoài trong suốt, rực rỡ và cứng cáp như đá quý nhưng bên trong mềm dẻo như thạch "Được, mai nhị ca đi…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...