Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Ba người đàn ông nhìn mà miệng đắng lưỡi khô, tim đập rộn ràng chẳng khác nào mấy gã trai mới lớn. Nếu là ngày thường, bọn họ ít nhất cũng phải làm loạn trong bể tắm cả canh giờ, nhưng hôm nay lại nghiêm chỉnh tắm rửa cho nàng, sau đó bế người vào khuê phòng đã được chuẩn bị chu đáo. Trong phòng, ánh nến chập chờn mờ ảo, Thẩm Ninh Nhi ngồi ngay ngắn trên giường, trên người chỉ khoác hờ một tấm lụa mỏng màu hồng đào. Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, son môi tan ra ngọt ngào như mật. Thẩm Trường An là người đầu tiên không nhịn nổi, nâng cằm nàng lên rồi áp tới hôn ngấu nghiến, cái lưỡi quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho của nàng mà hút lấy mật ngọt đầy vội vã. "Ưm a~ Nhị ca~ Ưm ha~ Nhẹ, hôn nhẹ thôi mà~" Giọng Thẩm Ninh Nhi mềm nhũn, bị ép phải hé miệng cho người đàn ông ăn lưỡi. Ánh mắt nàng liếc nhìn phụ thân và đại ca, mang theo vẻ mơ màng ướt át khiến Thẩm Trường Thanh và Thẩm Hoài Thịnh cũng vô thức nuốt nước miếng ừng ực. "Chậc, ăn uống gấp gáp thế làm gì, đệ là chó đấy à?" Thẩm Trường Thanh cũng bước xuống giường, cướp lấy người đẹp vào lòng mình. Ngón tay thon dài của hắn khẽ vuốt ve đôi môi Thẩm Ninh Nhi, chẳng thèm liếc mắt nhìn thằng em trai ngốc nghếch đang sướng đến mụ mị bên cạnh. "Bị mút đến đỏ ửng cả rồi, tội nghiệp quá..." Vừa dứt lời, Thẩm Trường Thanh cúi đầu ngậm lấy cánh môi đỏ thắm. Chiếc lưỡi dày dặn của hắn tiến quân thần tốc vào trong, chỉ cảm thấy khoang miệng nàng thơm đến say lòng người, chỉ cần dùng đầu lưỡi chọc nhẹ một cái là có thể mút được dịch vị ngọt…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...