Đang chuyển nhân viên tới...
Đang chuyển nhân viên tới...
Mãi đến khi ăn sạch sành sanh số nho trong lồn, Thẩm Ninh Nhi đã nằm bẹp trên ghế quý phi. Quần áo xộc xệch để lộ mảng lớn da thịt trắng nõn trước ngực với một chuỗi những dấu vết mờ nhạt màu đỏ. Đó đều là dấu hôn do ba cha con mút ra từ đêm qua. Không chỉ trước ngực, mà sau lưng, gốc đùi, cặp mông, thậm chí đến cả đầu ngón tay và mắt cá chân cũng vương đầy vết hồng nhạt. Ba người đương nhiên không nỡ cắn đau cục cưng bảo bối, chỉ dám ngậm lấy một chút da thịt rồi dùng răng day nhẹ, thỏa mãn để lại những dấu ấn của riêng mình. Yết hầu Thẩm Hoài Thịnh chuyển động, ánh mắt nhìn nàng chằm chằm. Ông thè chiếc lưỡi sạch sẽ ra cho nàng xem: "Nhìn này, phụ thân ăn sạch hết rồi, cảm ơn nước nho của bé ngoan nhé..." Lời còn chưa dứt đã bị một bàn tay tát "bốp" vào miệng bịt lại. Thẩm Ninh Nhi xấu hổ xen lẫn giận dữ: "Phụ thân!" "Được rồi được rồi, phụ thân không nói nữa. Lỗ lồn có lạnh không? Phụ thân sưởi ấm cho bé ngoan nhé, được không?" Trong mắt gã đàn ông trưởng thành tuấn mỹ đan xen giữa dục vọng và sự trân trọng, chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng thiếu nữ xinh đẹp trước mắt. Trước nhan sắc nam tính ấy, Thẩm Ninh Nhi nhất thời cứng họng, tim đập thình thịch. Nàng ngơ ngẩn gật đầu, dáng vẻ hoàn toàn bị dụ dỗ: "Nhưng... nhưng sưởi ấm lồn bằng cách nào ạ...?" Thấy mục đích đã đạt được, nụ cười trên khóe môi Thẩm Hoài Thịnh càng thêm càn rỡ: "Để phụ thân cắm vào cọ xát một lúc là ấm ngay thôi, giống như thế này..." Cây gậy khổng lồ cứng ngắc nóng hổi nhắm ngay cửa lồn đang mấp máy,…
Đang tải nội dung đầy đủ…
Đang tải chương, vui lòng đợi trong giây lát...